Trung Cộng – Ăn Thịt Người Tây Tạng Sống – Chinese Communist Party Cannibals

Boycott China to save the world
- China poisons the world by products made in China
- China expands military and economic powers to take over natural resources, lands and seas around the world

http://www.youtube.com/watch?v=VVt-JTFU1fA

http://www.youtube.com/user/hochiminhkhatmau

Chinese Communist police seized Falun Gong practitioners or Tibetan protesters and paid big money for Chinese cannibals to slaughter victims to feed dogs, to soak in alcohol, to cook human raw flesh and to mix with other kinds of meat in the market.

One photographer discovered another terrible cannibalism when he visited his friend’s home in one of cannibal villages in China.

Poor Chinese Communist villagers couldn’t afford buying meat. They had to raise one pig to have pork meat for the poor Lunar New Year. Now their living has been much better. They have eaten meat every day.
They chose to eat virgin female raw flesh to celebrate Lunar New Year. They usually kidnapped lonely female travelers who wanted to stay overnight or rented rooms in the village. The lucky homeowner predators in the village usually had honest faces to deceive single female traveler preys. Kidnapped females would be raised and would not have sex with men until Lunar New Year. Brutal Chinese Communist Cannibals believed that virgin human flesh was very delicious, especially the female reproductive areas. The predator family could enjoy human flesh through the spring. Or they could sell human flesh to other families that did not have chances to capture such a female prey. (Hey! some psycho Chinese Communist Cannibals could eat male preys too.)

There was usually no traveler in Lunar New Year therefore the cannibalism was not discovered.

This female prey was about 20 years old. She was unemployed worker. She traveled alone. She was kidnapped at the home of the friend of the photographer. The uncle of his friend was the security officer of the village handcuffed and covered the mouth of the unlucky female to wash the body before he butchered her meat.

The photographer asked his friend that why his friend was still single and could marry her and save her life. His friend said this Chinese cannibal village did not allow males to marry females in other Chinese villages. Females in other Chinese villages only served as a meat storage for cannibalism. One family could only eat human flesh of one female body. There were 2 families of 2 brothers living in the same house and they had the right to eat human fleshes of 2 female bodies.

The security officer poked blood out. He butchered her meat into many parts to serve for future. He said blood and intestine cooked together was very delicious. He let the dog sucked human blood splattered on the floor and ate some human bones.

The photographer had the chance to bring the real photos he took to the internet as the S.O.S for the world to know the brutal Chinese Communist Party Cannibals could eat human fleshes of the Falun Gong practitioners and Tibetan protesters and terrorized their innocent people. People on the world should boycott Chinese meat products mixed with human flesh. Foreigners should not risk their lives to travel to China because they would be eaten by brutal Chinese Communist Cannibals.

Thank you for spreading this story to save the world.



http://www.youtube.com/watch?v=G0AWWdaTYak


http://www.youtube.com/watch?v=CaGw45KOxpM

WARNING!! GRAPHIC PICTURES MAY NOT BE SUITABLE FOR SOME VIEWERS! Ghi Chú: Dưới 18 tuổi, người yếu tim không nên bấm link vào xem. Dưới đây là những hình ảnh được lọt ra ngoài bằng một email từ Trung Quốc với ước mong phổ biến cho mọi người trên thế giới biết sự man rợ của chính quyền Trung Quốc đối với người dân Tây Tạng.

Cô gái trong hình bị “làm thịt” là một trong những người thuộc giáo phái Pháp Luân Công như trong email bằng tiếng Hoa cho biết là lò sát sinh nầy làm thịt luôn cả những người biểu tình Tây Tạng. Cô gái trong hình là một người biểu tình Tây Tạng Bị Bắt và bị chính quyền Trung Quốc “Làm Thịt” Cô ta tên là Trương Lợi Quyên.

Vietland xin quí vị tiếp tay phổ biến.

Cô Gái Bị Trói Tay Chân Chuẩn Bị Cắt Cổ

Cắt Cổ Lấy Huyết !

Quăng xuống đất cho chó liếm

Đổ nước rửa xác !

Treo lên cắt nhỏ ra !

Tìm đồ lòng !

Chặt Nhỏ Ra Từng Khúc !

Theo nội dung email cho biết khi chính quyền Trung Quốc gửi những người Tây Tạng hay Pháp Luân Công cho nhóm người chuyên làm thịt nầy để làm chà bông trộng chung với thịt heo để bán ra thị trường trên thế giới tạo thêm lợi nhuận cho cơ sở làm thịt chà bông Quốc Doanh Trung Quốc . Ngoài phần thịt người làm chà bông, những phần đồ lòng, chính quyền TQ cho những người làm thịt tự do lấy dùng ngâm rượu hoặc đem nướng nhậu .

Phần hình chụp được chụp mỗi người bị làm thịt ghi vào con số HỒ SƠ là số mấy, sau đó những hình nầy gửi cho công an TQ báo cáo đã làm thịt bao nhiêu người để lãnh công . Những tấm hình nầy được một người bạn quen biết “nhóm người làm thịt” đánh cắp gửi ra ngoài . Nếu quí bạn đọc có phương tiện Internet, Blogs, xin phổ biến rộng để giúp những nạn nhân Tây Tạng cũng như báo cho thế giới biết sự man rợ của chính quyền TQ .

Một phần tin về chuyện nầy được bắt đầu phổ biến trên các Blog tiếng Hoa , cũng đăng những tấm hình nầy. Ghi Chú phần tiếng Hoa được phổ biến qua một câu chuyện khác hoàn toàn với nội dung email cấp cứu. Có thể theo chúng tôi sau khi những tấm hình nầy được phổ biến về tội ác của tập đoàn Trung Cộng thì Chính Phủ Trung Cộng cho phổ biến với nội dung khác đi, cho rằng đây chỉ là dân đói nên tự ăn thịt người sống không liên quan gì tới chính quyền Trung Quốc. Bài viết nầy bằng tiếng TQ , được dịch giả Việt Hải Trần Dịch từ tiếng Hoa qua tiếng Việt để bạn đọc tham khảo. Chúng tôi nhắc lại bài nầy được viết sau lá email phổ biến. Bài viết dưới đây có thể nhằm đánh lạc hướng tội ác của tập đoàn CSTQ :

Police in Bingyan, Guangxi Province seized 28 female babies smuggled in a truck from Yulin, Guangxi Province going to Houzhou in Anhui Province. The oldest baby was only three months old. The babies were packed three or four to a bag and many of them were near death No one claimed them.

Someone rifling through the garbage on the outskirts of Jiuquan city in the Suzhou region, found dismembered babies in a dumpster. There were two heads, two torsos, four arms, and six legs. According to the investigation, the corpses were no more than a week old and they had been dismembered after cooking.

CHUYỆN KINH TỞM RỢN NGƯỜI – XẺ THỊT GÁI TRINH ĐỂ ĂN TẾT

Nghèo,Một số người không tiền mua thịt ăn.Họ chỉ có thể nuôi một con heo và đợi đến tết để mần thịt ăn,cũng qua được một cái tết nghèo.Bây giờ mức sinh hoạt của người dân đã được nâng cao,và tốt hơn xưa rất nhiều, ngày ngày đều có thịt ăn,

Vậy bây giờ muốn ăn tết người ta sẽ chọn thịt gì đây? Một bút giả, trong tiết xuân đi thăm người bạn học đã tìm ra được một đáp án — ĂN THỊT NGƯỜI, Mà còn là ăn thịt gái trinh nữa cơ! Ở cái thôn trang nhỏ bé này tuy là vắng vẻ và hẻo lánh, nhưng vẫn là một cận điểm các trục lộ của khách lữ du. Một số du khách độc hành thường phải đi ngang qua đây, hơn nữa, họ lại còn xin được ở trọ trong những gia đình dân chúng trong thôn làng này. Thế nhưng trong số họ, nếu những cô gái nào mà được các gia chủ coi là “con mồi” thì chắc chắn cô gái đó sẽ được bọ bắt giam lỏng để “nuôi thịt”, trong thời gian nuôi ăn, nuôi ở,cô gái không được ra khỏi nhà, “con thịt gái trinh” không được quan hệ TÍNH DỤC với đàn ông, vì rằng thịt gái trinh, phần hạ bộ rất thơm ngon hơn những cô đã có trải qua chuyện tính giao. Nuôi đến tết rồi, thì trói lại khiêng ra sau nhà để “thọc huyết”, sau đó thì là cả nhà này sẽ tận tình thưởng thức cái món thịt người trong suốt cả mùa xuân, lại còn có thể đem thịt bán cho những gia đình không có “thu hoạch”,tỷ như trai lỡ thời,ế vợ hoặc những gia đình không có phụ nữ đến xin ở trọ, khách lữ du phụ nữ đa số họ chọn những gia đình mà hai vợ chồng có gương mặt nhìn đôn hậu.
Cũng vì, thường khi cận tết hầu như không có khách lữ du đến đây, do vậy nơi đây chuyện mổ người ăn thịt đã không bị người ta phát hiện, bút giả vì sang xe lộn, ngẫm nghĩ gần đây có nhà người bạn học, thôi thì sẵn đây mình đi thăm anh ta chơi, nhân đó mới tận mắt mục kích quá trình làm thịt người – - Cô gái này khoảng trên hai mươi tuổi, công nhân, trước đây nửa năm cô ấy xin nghỉ việc, và cũng vì chưa tìm được công việc nào thích hợp, nên mới đi du sơn ngoạn thủy, xin ở trọ nhà bạn học tôi liền bị bắt “nuôi thịt”.Bây giờ mới vừa được tắm rửa sạch sẽ khiêng ra,mình cô lõa lồ, vì lạnh nên da cô bị ửng đỏ lên. Chú của bạn tôi là một nhân viên bảo an trong làng nên trong lúc rửa ráy sạch sẽ cho cô gái, ông ta đã dùng còng,còng tay cô gái lại để việc rửa ráy được dễ dàng.

Dân trong làng đối với những vụ án “thịt người” này, họ luôn xem như là mổ dê, mổ lợn, là chuyện thường tình hiển nhiên. Bạn tôi chưa có bạn gái, tôi nói: “cô gái đẹp như vậy mà đem làm thịt ăn thì uổng quá đi, hay là anh lấy cô ta làm vợ có phải là hay hơn không” ? Bạn tôi nói, làng anh ta có cái lệ là không được lấy gái của làng khác, vì đối với họ, những cô gái ở làng khác đều chỉ được dùng để mổ thịt ăn mà thôi. Ngày thường chuyện vãn với nhau, họ thường bảo nhau các cô gái bị bắt để xẻ thịt là NIÊN TRƯ (heo thịt để ăn tết), tỷ dụ như bà Lưu đại thẩm, nghe nói nhà cháu bắt được một “ĐẠI NIÊN TRƯ” mập ốm thế nào? “còn đang nuôi, nên cho ăn…”, trong khi đang nói, NIÊN TRƯ đã được tháo còng, và trói lại đàng hoàng, cô gái rất đẹp,thân hình rất là hấp dẫn, cô đã được cạo lông sạch sẽ. Má bạn tôi cho biết,khi mới bắt được cô ta nửa năm trước đây, cô còn ốm lắm, nhưng bây giờ đã mập mạp thêm nhiều rồi. Họ còn cho biết trói con gái thì trói hai tay hai chân ở phía sau lưng là được rồi, Mặc cho cô ta cựa quậy vùng vẫy thế nào cũng không sao.

Cô gái đã được đặt trên cái bàn dài rồi, hai người chú của bạn tôi đã giữ chặt cô gái, cha bạn tôi kéo tóc cô gái về phía sau, và để sẵn cái thao hứng máu ngay phía dưới cổ của cô. người đẹp sẽ bị cắt cổ trong chốc lát, tôi thấy rất khẩn tương, nín thở, lấy máy ảnh ra chụp liền tấm ảnh thứ hai.

Có tiếng kêu khóc “sao giống như là mổ lợn vậy”, nhưng mà trên thực tế,người đang đối diện với đồ đao cũng còn rất bình tỉnh, dù là khóc, cô vẫn biết chẳng có ai đến cứu cô.Riêng tôi, tôi cũng đã từng động lòng trắc ẩn,nhưng nghĩ lại mình chỉ là người khách,mình cũng chẳng nói được gì hơn, cũng đành chịu thôi, hơn nữa, cô gái đã được bày ra cả khối thịt ngon lành cũng đủ để cho tôi có ý nghĩ muốn ăn thịt, tôi quyết định phải ăn thịt cô, dù sao, thịt người đâu có dễ gì mà được ăn đâu. Trước tiên, đường dao cứa ngay cổ cô gái, máu lập tức phun ra tung toé, phun cả lên tay tên đồ tể,dao lại được đâm sâu vào cổ và cứa qua, cứa lại để cho máu chảy ra thêm nhanh.Cô gái vì bị cắt cổ họng nên không thể kêu khóc,mà chỉ vùng vẫy cựa quậy rất mạnh, nhưng vì bị trói hết tay chân. Vai, háng, chân đều bị kềm chế, nên sự vùng vẫy hoàn toàn vô hiệu.

Máu phun ra càng nhiều,thì cái lực cựa quậy của cô gái cũng từ từ yếu đi, mọi người giờ đã khỏe rồi, họ chỉ cần đem đặt cô lên cái bàn dài. Cha của bạn tôi cũng vứt cây dao đi, ông nắm đầu cô ta xây ngược lại để cho máu chảy vào thao. Ông ta nói, Máu của các cô gái được nêm thêm gia vị, rồi cho vào ruột đã làm sạch sẽ, xong đem đi chưng thì ăn ngon lắm.

Máu ra cũng tạm vừa đủ rồi, cô được đặt trên mặt đất, một là để thay đổi cái tư thế để khống chế máu, hai là để tháo dây trói ra. Con chó vàng bây giờ nó cũng chạy đến để xí phần, trước nhứt nó xí được chút máu để “giải lao”, và tối đến thì nó sẽ có được ít cục xương của cô gái để mà cạp chơi.

Dây đã tháo rồi, cô gái lại được khiêng tới chỗ sạch sẽ, những tên đồ tể bắt đầu rửa sạch máu trên mình cô. Sau cùng chúng xem xét lại thân thể của cô sau khi đã cạo rửa sạch sẽ lại, cô sẽ được xẻ thịt và cắt chân tay,

Ở cái màng nầy, tôi chụp ảnh không có gì là khó khăn, nhưng khi xuống đến phần dưới, chụp ảnh thì tay tôi bắt đầu run run. Vì không thể khống chế được tay run, nên những tấm ảnh kế tiếp tôi chụp không được rõ ràng cho lắm, tôi không thể tiếp tục chụp ảnh cho bà con rồi. Giai đoạn kế tiếp là chặt chân tay và móc nội tạng.

Thân thể cô gái đã được hoàn toàn xẻ thịt, và cắt loại bỏ đi những phần xương vô dụng, nguyên đống thịt mềm mại đã được bày trên cái bàn để mổ xẻ.

Mấy ngày nay, cái thôn nhỏ này thường nghe có tiếng kêu khóc của cô gái sắp bị đưa đi mổ thịt, tiếng mài dao, tiếng đĩa chén, tiếng của cái thao đụng vào nhau. Trong thôn này có cái luật bất thành văn, là chỉ được ăn thịt người mỗi khi xuân về tết đến mà thôi; và mỗi một hộ gia đình thì chỉ được quyền mổ thịt một người thôi. Cái nhà này vì có hai gia đình anh em ở chung, nên được mần thịt một lượt hai cô gái.

Tay đồ tể dùng cây dao lớn hướng từ phía trên phần xương (xin xem hình) chỗ kín của cô gái mà rọc mạnh xuống dưới.


Quân Tàu phù dã man ăn thịt thai nhi:


http://www.vietland.net/main/showthread.php?t=6303


Hiện Tượng Ăn Thịt Người Tại Trung Quốc.

Gần đây BBTVL nhận được nhiều nguồn khác nhau về hiện tượng ăn thịt người tại Trung Quốc, một nói về email bí mật được chuyển ra ngoài cầu cứu vì nạn chính quyền Trung Quốc bí mật làm thịt những người Tây Tạng & Pháp Luân Công để ăn thịt.

Một nguồn tin khác được lan truyền trong các forum của người Hoa cho rằng những tấm hình một cô gái bị làm thịt là do một du khách “tình cờ” đến một làng của TQ và chứng kiến sự việc làng nầy có phong tục ăn thịt người vào mỗi dịp tết và những tấm hình trên là do anh ta chụp được.

Bài viết của vị Du Khách nầy qua lời văn diễn tả có sự không trung thực. Đây có thể là một bài viết do chính quyền TQ ngụy tạo sau khi những tấm hình ăn thịt người lọt ra ngoại Mục đích của bài viết ngụy tạo là để đánh lừa dư luận về tội ác tập đoàn lãnh đạo TQ.

Chúng ta nhớ một điều là luật TQ cấm ăn thịt người, trong mỗi ngôi làng bên TQ, họ kiểm soát rất gắt gao, có làng trưởng và công an khu vực nên việc tập tục ăn thịt người như câu chuyện kể ra của một chàng trai nào đó có khả năng không thực vì những chuyện như vậy không thể giữ kín lâu được.

Việc chính quyền TQ cho “làm thịt” những người mà họ cho là thành phần phản động như dân Tây Tạng & Pháp Luân Công có phần khả thi hơn vì trước đây các đảng viên TQ đã từng giết và ăn thịt người trong thời kỳ Cách Mạng Văn Hóa.

Một số người cho rằng những tấm hình TQ làm thịt một cô gái là hình ghép, hình photoshop hay hình của một đoạn phim ghê rợn nào đó.

BBTVL đã gửi những tấm hình và email cầu cứu cho các tổ chức Tây Tạng Trên Thế Giới Để Xác Thực Nguồn Tin hay ít nhất là họ có những dữ kiện khác liên quan vấn đề nầy. Trong thời gian chờ đợi thêm tin tức về sự kiện trên Vietland xin đưa ra một bài viết về hiện tượng ăn thịt người bên TQ do đồng tác giả Nicholas D.Kristof và Sheryl Wudunn của tờ New York Times.

Dịch giả Vĩnh Như cho biết thì Vào năm 1992, hai vợ chồng ký giả Nicholas D.Kristof và Sheryl Wudunn của tờ New York Times đã tìm được một số hồ sơ của Cộng sản Trung Quốc tiết lộ nhiều chi tiết rùng rợn liên hệ đến những vụ ăn thịt người tập thể trong giai đoạn “Cách Mạng Văn Hóa” tại một số thị trấn và làng mạc thuộc Quảng Tây vào cuối năm 1960.

Theo số tài liệu này thì ít nhất là 137 người và có thể cả mấy trăm người nữa đã bị ăn thịt. Mỗi nạn nhân đã bị cả chục người cùng ăn. Như vậy số ăn thịt người có thể lên đến hàng mấy ngàn người.

Động cơ thúc đẩy ăn thịt người này có tính cách “ý thức hệ” chứ không phải vì đói hoặc điên loạn. Các vụ ăn thịt người này được diễn ra tại nơi hội họp công cộng thường do các viên chức đảng Cộng Sản Trung quốc tổ chức. Mọi người tham dự ăn thịt người một cách công khai để chứng tỏ nhiệt tình cách mạng của mình. Sau đây là một vài vụ điển hình:- Người xẻo và ăn miếng thịt đầu tiên của vị hiệu trưởng chính là bạn gái của con trai ông ta. Cô ta muốn chứng tỏ là đã cắt đứt tình cảm với họ và cô ta cũng hồng không kém gì ai.

- Tại một vài trường trung học, học sinh cắt tiết và thui các giáo viên và hiệu trưởng tại sân trường rồi ăn thịt của các nạn nhân để mừng thắng lợi.

- Các nhà hàng quốc doanh treo xác người lủng lẳng trên các móc thịt và dọn thịt người cho các viên chức chính phủ.

Có một tài liệu soạn thảo vào năm 1980 của giới chức địa phương phê bình, chỉ trích sự tàn nhẫn xảy ra tại Quí Châu hồi cách mạng văn hóa:

- Trong một cuộc mít tin tại trường trung học đệ nhất cấp tại Shang Shi, có 12 người bị giết. Một số gan bị móc ra đưa về nhà hàng quốc doanh. Cũng tại xã Shang Shi, vị giám đốc quân ủy giết Deng Yang Xion và đã moi gan ra luộc ăn. Ngày hôm sau, ông giết thêm 4 người nữa và moi gan ra phân phối cho hai ba đội sản xuất cùng ăn để chứng tỏ sự “chuyên chế tập thể”.

- Xác chết còn bị làm nhục và hủy diệt: Lu Lu tại công xã Siyang, Huang Shaoping, cô giáo tại trường tiểu học sông Guangjing, Chen Guolian thuộc thị xã Shikang, sau khi bị đánh chết, bị lột trần truồng lấy que đâm vào âm hộ, phơi xác cạnh đường.

- Ở xã Pu Bei, 10 tên du đãng thuộc đoàn lao động Bo Xue trói Zheng Jian cùng với cô gái 17 tuổi. Bọn này đánh chết Zheng Jian và hiếp dâm tập thể cô gái. Sau đó đánh chết, moi gan, xẻo vú và âm hộ cô ta…

- Tại xã Dongxing, đoàn lao động NaBo xử tử Zhang Yueye, nhưng thấy ông ta chưa chết, ông giám đốc của sở chống tham nhũng đặt chất nổ vào lỗ mũi ông ta, làm máu thịt ông ta văng tung tóe.

Trong cuộc đấu tranh tại xã Qinzhou, một nữ xướng ngôn viên, Lu Jiezhen bị bắt và bị đâm chết. Sau đó cô ta bị lột quần và bị nhét vào âm hộ quả pháo họ châm ngòi nổ.

Phần lớn những người bị giết là cựu địa chủ, hay giới trí thức hay con cháu của họ.

Một phụ nữ buộc phải nhận diện và tố xác chồng đã bị giết, bị róc thịt và đã bị ăn gần hết rồi. Đã vậy để trị tội bà ta đã yêu tên “phản cách mạng”, bà ta bị buộc phải ngủ gần cái đầu lâu của chồng.

Hầu hết những kẻ liên hệ đến vụ ăn thịt người tại Quảng Tây đều chỉ bị tội nhẹ sau cách mạng văn hóa (bị trục xuất khỏi đảng hoặc bị giáng chức) không ai bị tội hình.

Một bà trợ lý xã trưởng xã Wuxuan, có sở thích ăn dương vật của các nạn nhân mà chỉ bị huyền chức và bị khai trừ khỏi đảng.

Đó chỉ là một số tài liệu rất nhỏ mà hai phóng viên nói trên có được. Theo họ, một ngày nào đó, các sử gia sẽ có cơ hội tìm ra muôn ngàn sự thật rùng rợn, ghê tởm nữa trên khắp nước Trung Hoa.

Nhưng đó là chuyện quá khứ. Hiện nay, đầu thế kỷ 21, chỉ cần 3 – 4 ngàn nhân dân tệ (độ 400 đô la) là có thể thưởng thức món canh thật bổ, làm từ thai nhi 6, 7 tháng tuổi, được người Trung quốc ví như “tráng dương thượng phẩm.”

Thời phong kiến ăn thịt người vì đói, thời cách mạng văn hóa cộng sản ăn tghịt người để chứng tỏ mình là người có lập trường cộng sản vững chắc, thời văn minh tin học, ăn thai nhi có tác dụng “bổ khí dưỡng huyết” để trường thọ với ước muốn kéo dài dục tình trong tuổi gìa.

Các thương gia Đài Loan ở Quảng Đông gần đây loan truyền một trào lưu bồi bổ rởn tóc gáy: canh thai nhi. Chỉ cần 3, 4 ngàn nhân dân tệ là có thể thưởng thức món canh cực bổ làm từ thai nhi 6, 7 tháng tuổi, được các thương gia Đài Loan ví như “tráng dương thượng phẩm”.

Đài thương họ Vương – chủ một nhà máy ở Dong Wan – tự nhận là thượng khách của canh thai nhi, cho biết: “Thai nhi độ mấy tháng tuổi, cộng thêm…một số vị thuốc Đông y không dịch được, hầm trong 8 tiếng rất có tác dụng bổ khí, dưỡng huyết”. Ôm một cô gái bao 19 tuổi người Hồ Nam, ông Vương dương dương tự đắc nói: “Với độ tuổi 62 như tôi, mỗi tối đều có thể làm một lần (make love) chính là nhờ tác dụng của nó.”

Thấy vẻ mặt ký giả hoài nghi, ông ta bèn tự nguyện dẫn ký giả đi “mở mang kiến thức”. Trạm đầu tiên, ông ta dẫn ký giả đến thành phố Fo Shan (Phật sơn) tỉnh Quảng Đông, tìm nhà hàng ăn canh thai nhi, không may ông chủ Lý nói: “xương sườn (ám chi thai nhi) không dễ kiếm, hiện tại không có hàng. Loại này không thể để đông lạnh, phải ăn tươi mới tốt.”

Ông chủ Lý cho chúng tôi biết, nếu thực sự muốn ăn, “có đôi vợ chồng ngoại tỉnh đến làm thuê, hiện đang có bầu 8 tháng, vì đã có hai con gái nên nếu lần này lại là con gái thì có thể ăn được.”

Ký giả vẫn bán tin bán nghi, điều tra phỏng vấn mất mấy tuần mà vẫn chỉ được nghe mà chả được nhìn tận mắt, đã tưởng phải bỏ cuộc, nào ngờ mấy ngày sau ông Vương gọi điện báo: “Tìm được hàng tốt, tiết trời đang chuyển lạnh, có mấy người bạn đang muốn đi bồi bổ.”

Ông dẫn ký giả đến Đài Sơn, tìm đến nhà hàng, ông chủ họ Cao dẫn cả đoàn chúng tôi xuống bếp “khai nhãn giới”

Nhìn cái xác thai nhi chiû nhỏ bằng con mèo con nằm trên cái thớt, ông Cao hơi ngượng ngùng nói: “5 tháng tuổi, hơi nhỏ một chút.”

Ông Cao nói rằng cái xác thai nhi nữ này do một người bạn kiếm được dưới nông thôn, ông ta không muốn tiết lộ giá mua và, chỉ nói rằng giá lệ thuộc vào tháng tuổi và sống hay chết.

Ông Vương cũng nói thêm, ăn một bữa hết 3,500 tệ, các chi tiết khác ông không quan tâm.

Ký giả nghe mọi người nói thai nhi chết do lưu sản hoặc phá thai được bán cho môi giới khoảng vài trăm tệ, nếu là thai nhi sống, đẻ thiếu tháng thì giá khoảng 2.000 tệ, coi như mua làm con nuôi. Khi thai nhi được giao cho nhà hàng đều đã chết, còn chuyeện trước đó thai sống hay chết không quan trọng.

Bữa canh bổ này ký giả không có gan nếm thử, sau khi tham quan nhà bếp xong rất lâu không ăn được gì, bèn giả vờ ốm cáo lui.

Các món ăn đều làm từ thai nhi nữ. Đây có phải là tác hại của chính sách một con, hay là tập tục thích bồi bổ của người Trung Quốc

Bài viết gốc bằng Anh Ngữ.

Communist Party principles disappeared, however, in the Cultural Revolution. That decade of chaos undermined the party’s legitimacy more than anything else, and it is impossible to exaggerate the savagery that went on. In 1992 I obtained a trove of secret Communist Party documents arresting to large-scale cannibalism during the Cultural Revolution in the Guangxi region of southern China. The documents were given to me by Zheng Yi, a Chinese writer and dissident who had conducted a lengthy investigation into the cannibalism. At first I was skeptical, but he more I read the documents, and the more I talked to Chinese, the more I became convinced that the documents were genuine. They were printed on letterhead and stamped with official seals, listing just how many copies of each were printed-thirty-nine of one, eighteen of another, and so on.

The documents suggest that at least 137 people, and probably hundreds more, were eaten in the towns and villages of Guangxi Province in the late 1960s. In most cases, many people shared a corpse, so the cannibals may have numbered in the thousands. While this apparently was one of the largest episodes of cannibalism anywhere in the world in the last century or more, it is different from most other cases in that those who ate the flesh were not motivated by hunger or by psychopathic illness.

Instead, the compulsion was ideological. The cannibalism took place in public, often organized by Communist Party officials, and people indulged communally to prove their revolutionary ardor. The first person to strip meat from the body of one school principal was the former girlfriend of the man’s son; she wanted to show she had no sympathy for him and was just as “red” as anybody else. At some high schools, students butchered and roasted their teachers and principals in the school courtyard and feasted on the meat to celebrate a triumph over “counterrevolutionaries.” Government-run cafeterias are said to have displayed corpses dangling on meat hooks and to have served human flesh to government employees.

The documents I saw were prepared by the local authorities in the 1980s and are critical of the atrocities that they describe. The following comes from a single page in an account about the Cultural Revolution in Guizhou Province:

A mass meeting for dictatorship was held at Shangsi Junior High School, and twelve people, including cadres, where publicly killed. The livers where ripped out of some of the bodies and taken back to the cafeteria of the county government. Some of the county and commune officials participated.

Also in Shangsi County, in Siyang Commune, the Army Affairs Director went to Hexing Village. He and his partners killed Deng Yanxiong and ripped out his liver and boiled and ate it. He encouraged everybody to eat human liver, saying that this would make them braver. The next day, he arranged the killing of four more people and ripped out their livers, and distributed them to two or three productions teams to show “collective dictatorship.”

Bodies were humiliated and destroyed, so that while the killing was awful, what came next was even worse. Take the case of three women: Lu Yu, of Siyang Commune, Huang Shaoping, a teacher at Guangjiang River Elementary School; Chen Guolian, of Hepu County’s Shikang Township. After they were beaten to death, sticks were poked into their vaginas and their corpses were left naked along the roadside.

In Pubei County’s Beitong Commune, ten hoodlums from the Boxue Work Team tied up Liu Zhengjian and carried him off to the hillside along with his seventeen-year-old daughter. The beat him to death and then gang-raped his daughter. Then they beat the daughter to death with clubs and ripped out her liver and cut off her breast and vagina.

In Dongxing County’s Naqin Commune, in the Nabo Work Team, they wanted to execute Zhang Yueye, but he was still alive after being shot. So the director of the Office Against Speculation forced a detonator inside Zhang’s nasal cavity. With the explosion, Zhang’s blood and flesh flew in the air.

In the fighting in Qinzhou County, a broadcaster from a minor faction, Lu Jiezhen, was captured and stabbed to death. The assailants pulled off her pants, and forced a huge firecracker into her vagina. They lit it and exploded it.

Most of those killed, as elsewhere in China, were former landlords or intellectuals or their descendants. Other s had quarreled with someone powerful, or was made to suffer for the supposed sins of their parents or spouses. One woman was forced to identify and denounce the mutilated corpse of her husband, who had been killed, stripped of his flesh, and mostly eaten. As punishment for hanging loved a “counterrevolutionary”, she was then forced to sleep with his severed head beside her.

Some of those involved in the cannibalism in Guangxi received minor punishments after the Cultural Revolution ended. Wuxuan County expelled ninety-one people from the party for having eaten human flesh, and it demoted or cut the wages of thirty-nine nonparty members, but no one, apparently, faced criminal prosecution. A female deputy head of Wuxuan County, who liked to eat the genitals of men, was dismissed from her post and expelled from the party. She moved away from the county, and her whereabouts are not known.

In 1980, the central government tried the “Gang of Four,” who had helped rule the nation in that period, for killings and other crimes during the Cultural Revolution. But other criminal prosecutions were extremely rare, and at the local levels in China it was normal for people literally to get away with murder. “For the children of the victims, the worst thing is that the murderers were never seriously punished,” Zheng Yi said. “They say that every day on the streets, they see the people who killed and ate their parents.”

Why go into these horrors at such length? Because they are just the ones we know about, the ones that were documented. As the country loosens, many more such horrors may emerge into the public eye to challenge the legitimacy of the regime. Someday, historians will have a field day in China.

Taken from: Nicholas D. Kristof and Sheryl Wudunn- China wakes, pages 73-75.


Trước đây tôi có coi phim tài liệu trên đài truyền hình PBS, có quay lại cảnh Trung Cộng đấu tố địa chủ và tụi Tàu cắt thịt địa chủ để ăn. Tàu ăn thịt người là có thực chứ không phải là chuyện bịa đặt.


http://www.vietland.net/main/showthread.php?t=6315

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

%d bloggers like this: