suc vat ho chi minh hiep dam va giet cac be gai mien nam

http://hochiminhsucvat.wordpress.com/2009/01/29/svhcmhiepdam/

Advertisements

Trò bịp mới của đám dân chủ cuội bát nháo tay sai suc vat ho chi minh

Trò bịp mới của đám dân chủ cuội bát nháo

Trần Thanh

Tùng xèng, tùng xèng; tùng xèng tùng xèng, lùng tùng xèng!!! Mại dzô, mại dzô, quán thịt dê THỨ THIỆT mới khai trương bà con ơi. Bảo đảm thịt dê thứ thiệt! Có cả huyết dương tửu, ông lão tám mươi tuổi mà uống vô là “dựng cờ” tại chỗ! Có em út miệt vườn phục vụ tới bến. Giá cả phải chăng. Quán ăn chúng tôi do các đầu bếp có trên ba mươi năm kinh nghiệm phụ trách, lừng danh khắp năm châu bốn bể. Sau đây chúng tôi xin xướng danh “đại hội đồng” đầu bếp để đồng bào biết rõ mà ủng hộ:

– Bếp trưởng Nguyễn Ðan Quế & Trần Khuê và các phó đầu bếp Ðỗ Nam Hải, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Chính Kết, Phan Văn Lợi!!!

Vừa bước vào năm mới Kỷ Sửu 2009, đám dân chủ cuội trong và ngoài nước đã tưng bừng khai trương cửa tiệm “THỊT DÊ”, quảng cáo tưng bừng hoa lá, mời gọi khách hàng đến thưởng thức. Một cái đầu dê to tổ bố, quay vàng khè, bay mùi ngũ vị hương thơm phức treo ngay trước tiệm, trông thật là hấp dẫn. Bảng quảng cáo ghi rất rõ: “Ðây là thịt dê THỨ THIỆT” do các đầu bếp trứ danh đảm nhiệm như: Toàn, Quế, Khuê, Hải, Lợi, Kết. Giá cả rất “mềm”, bất cứ người bình dân nào cũng có thể đến nhậu; đặc biệt khi nhậu xong, nếu khách hàng muốn có tiết mục “mát xa”, sẽ được các em thôn nữ miệt vườn “THỨ THIỆT” đấm bóp cho tới bến!

Quán thịt dê hấp dẫn quá phải không các bạn! Vậy chúng ta thử tìm hiểu nó một cách cặn kẽ xem đó là thịt dê hay là … THỊT CHÓ!

Trước hết cái thực đơn mà các đầu bếp dọn cho chúng ta có một cái tên nghe dài thoòng như khúc …. buồi pín: – “Tuyên bố chung đầu năm Kỷ Sửu đưa đất nước thoát vòng nô lệ cộng sản” (Có đăng trên báo điện tử VietNam Exodus, số thứ ba, ngày 27 tháng Giêng, 2009)

Nhìn chung, bản tuyên bố này không có gì là mới. Nó chỉ là những điệp khúc lừa bịp cũ rích mà trước đây đám dân chủ cuội thường tung ra để đánh lạc hướng, lèo lái phong trào đấu tranh của người Việt trong và ngoài nước đi … xuống hố, vô hiệu hóa cuộc đấu tranh của chúng ta. Nó chính là viên thuốc độc bọc đường, mang tên “CÁCH MẠNG NHUNG”, không cần đổ máu mà vẫn …. thắng lợi! Trước đây, chủ nghĩa “Cách Mạng Nhung” đã từng được những con rắn chúa như Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Dương Thu Hương, Alibaba Nguyễn Chí Thiện tích cực quảng bá. Bây giờ lại đến cái đám phường chèo bát nháo, toàn những tên điếm lác, ma cô cò mồi chính trị mà thiên hạ đã nhẵn mặt, lại nhảy lên sân khấu, múa may quay cuồng vở tuồng cũ, mang tên mới!

TỰ DO PHẢI TRẢ BẰNG MÁU CHỚ KHÔNG THỂ TRẢ BẰNG NƯỚC BỌT!

Câu này thoạt nghe có vẻ cực đoan nhưng sự thật nó là như vậy. Ðừng vội bàn chi đến những việc cao xa như tự do, dân chủ, nhân quyền, hiến pháp hay tam quyền phân lập,chúng ta cứ lấy một ví dụ thật đơn giản như sau:

– Giả sử một gia đình đang sống hạnh phúc trong một căn nhà. Một hôm họ bị bọn cướp đến cướp nhà và tống cổ họ ra ngoài đường. Bây giờ gia đình ấy muốn đòi lại căn nhà đã bị cướp thì họ phải làm cách nào? Có những cách sau đây:

1. Quỳ lạy, năn nỉ bọn cướp, xin bọn chúng động lòng từ bi hỷ xả mà trả lại căn nhà cho họ.

2. Dùng biện pháp “thương lượng”, đến để thuyết phục, khuyên nhủ bọn cướp trả lại nhà cho họ.

3. Vận động hàng xóm lên tiếng nói, gây áp lực khiến bọn cướp phải trả lại nhà.

4. Ðấu tranh bằng những hành động cụ thể, mạnh hay yếu tùy thời cơ, tùy trường hợp để lấn chiếm, giành lại căn nhà từng phần rồi tiến đến giành lại toàn bộ tài sản đã bị cướp.

Phương pháp 1 và 2 là cạm bẫy của bọn việt gian cộng sản, thông qua các tổ chức đấu tranh cuội trong và ngoài nước để lèo lái phong trào đấu tranh của chúng ta đi xuống hố. Những cạm bẫy này thường mang những mỹ từ nghe rất kêu, rất cao đẹp, chẳng hạn như: – cách mạng nhung; đấu tranh ôn hòa, bất bạo động trong khuôn khổ tôn trọng luật pháp ..v..v..

Ðấu tranh mà quỳ lạy, năn nỉ, van xin hay thương lượng là đấu tranh ngu! Không thể gọi đó là “đấu tranh” được! Bên cạnh củ cà rốt, chúng ta phải có cây gậy. Nếu nói lời phải trái không nghe thì chúng ta đập! Ðã gọi là bọn cướp rồi thì chúng làm gì có lương tâm, có lòng từ bi hỷ xả mà van xin, năn nỉ? Ðặc biệt đây là băng đảng cướp có tầm vóc quốc tế gồm hơn ba triệu tên chớ không phải là một vài tên cướp cạn, chuyên đi giựt bóp, giựt đồng hồ ở ngoài chợ! Bọn chúng là bọn cướp nước, đã cướp hàng chục triệu căn nhà của chúng ta và bắt cầm tù hơn 80 triệu dân từ hơn 60 năm nay. Với số tài sản đã cướp, với tài nguyên thiên nhiên sẵn có và với hơn 80 triệu nô lệ thì đây là một cái mỏ vàng có thể khai thác hầu như vô tận, không bao giờ cạn! Từ thế hệ ông cố nội năm 1945 cho đến thế hệ cháu chắt sau này đều phải được sinh ra để làm nô lệ, nuôi báo cô bọn cướp! Cứ thế mà đảng cướp bóp cổ, khai thác “mỏ vàng”! Tài nguyên thiên nhiên thì cũng có thể gọi là vô tận vì cây rừng chặt phá đem bán thì lứa cây khác lại mọc lên, dầu thô dưới biển có thể khai thác cho đến khi trái đất đến ngày tận thế!

Có khi nào bọn cướp tình nguyện trả lại tài sản cho chúng ta không? Ðây là điều hoang tưởng, chỉ có những người bị bệnh tâm thần mới tin tưởng như vậy! Cái đám dân chủ cuội ma trơi đang cấy con chíp điện tử HOANG TƯỞNG đó vào đầu óc của những người ngây thơ về chính trị!

Ðấu tranh chính trị, trong hoàn cảnh đất nước ta, không thể là hình thức đấu tranh “con khóc mẹ cho bú”. Ðứa bé nó khóc, nó giận lẫy, nó áp lực người mẹ phải chiều nó vì nó biết chắc người mẹ thương nó. Trong khi đó, mối quan hệ giữa 85 triệu dân và đảng việt gian cộng sản là mối quan hệ giữa CHỦ NÔ và NÔ LỆ. Hai mối quan hệ này rất khác xa. Và xin đừng nhầm lẫn với mối quan hệ giữa người dân và chính quyền ở các nước dân chủ, ví dụ như tại nước Mỹ hoặc Canada. Người dân tại hai quốc gia này là những người có thực quyền. Một khi họ bất mãn, lên tiếng nói thì BẮT BUỘC chính quyền phải lắng nghe. Nếu không nghe thì a lê hấp, họ sẽ dùng lá phiếu của họ để truất phế!

Do đó, trong hoàn cảnh đất nước ta hiện nay, muốn giành lại tự do thì phải đổ mồ hôi và xương máu. Ðổ máu nhiều hay ít thì tùy tình hình và thời cơ nhưng chắc chắn là phải có đổ máu. TỰ DO không bao giờ khơi khơi từ trên trời rớt xuống cho chúng ta được hưởng. Và chắc chắn là không bao giờ chúng ta giành được tự do nhờ … nước bọt, hơặc nhờ họp hội nghị Tiểu Diên Hồng như tên dân chủ cuội lưu manh Hoàng Minh Chính đã đề xướng. Tự do cũng không bao giờ có nhờ những bản Tuyên ngôn hay Tuyên cáo. Bọn việt gian cộng sản không sợ những thứ đó. Bọn chúng chỉ sợ những hành động cụ thể của chúng ta đánh đúng điểm, đúng huyệt và sợ những phong trào hành động nhất loạt của quần chúng, đấu tranh một cách có hiệu quả và đúng phương pháp. Ví dụ như những cuộc đấu tranh của giáo dân Hà Nội, Thái Hà, đòi lại đất, đòi lại tòa Khâm Sứ. Tuy bọn cướp tạm thời “chiến thắng” nhưng không có nghĩa là phong trào đấu tranh sẽ dừng lại tại đó mà nó sẽ tiếp tục bùng lên vào những dịp khác dưới nhiều hình thức khác nhau. Từng người trong chúng ta phải tích cực xắn tay áo mà có những HÀNH ÐỘNG cụ thể, đánh đổi máu của chúng ta lấy hai chữ TỰ DO. Một khi có tự do thì chúng ta sẽ có tất cả, cũng ví như khi chúng ta đã lấy lại được căn nhà thì chúng ta có thể tân trang, sửa chữa lại tất cả theo ý chúng ta mong muốn.

Chúng ta hãy nhìn tấm gương của những người dân oan đấu tranh đòi lại nhà đất. Hàng núi đơn từ đã được gởi đi, kể cả gởi ra nước ngoài để nhờ quốc tế can thiệp. Ðó là đấu tranh về mặt pháp lý. Mạnh mẽ hơn, quyết liệt hơn, trong sự uất ức tột cùng, nhiều người đã dám đổ xăng lên người để tự thiêu, nhiều người đã dám chửi thẳng vào mặt bọn công an ngay trước họng súng của bọn chúng, và có những người đã dám tụt quần, cởi truồng 100% trước những trụ sở trung ương của bọn việt gian cộng sản, kêu réo tên những thằng lãnh đạo cao nhất ra mà chửi. Họ có sợ chết đâu và nhiều người đã bị công an đánh đổ máu và đi tù! Họ đã đấu tranh bằng những hành động cụ thể, bằng máu và nước mắt. Vậy mà bọn cướp vẫn chưa hề nhân nhượng một chút xíu nào thì thử hỏi cái đường lối đấu tranh bằng nước bọt, đấu tranh bằng “tiểu diên hồng”, đấu tranh “hòa bình, bất bạo động”; nói tóm gọn là đấu tranh bằng “VAN XIN” thì sẽ làm được cơm cháo gì?

TREO ÐẦU DÊ NHƯNG BÁN THỊT CHÓ!!!

Cái trò lập lờ đánh lận con đen này tuy đã xưa nhưng nó vẫn lừa bịp được rất nhiều người!

Xin đưa ra một vài ví dụ cụ thể trong đời sống:

– Chúng ta thường thấy những cửa tiệm treo bảng “Sale 50%” (đại hạ giá 50%) Ví dụ một cái quần jean giá 80 đô, bây giờ đại hạ giá 50%, chỉ còn có 40 đô, ai mà không ham! Nhưng nếu ta để ý nhìn cho kỹ cái bảng quảng cáo thì thấy bọn lưu manh ghi là “Sale up to 50%” Hai chữ “up to” in nhỏ xíu, còn hai chữ “Sale 50%” thì in thật lớn! Như vậy có nghĩa là không phải bất cứ món hàng nào cũng tự động được giảm giá 50%. Mọi món hàng có thể được giảm giá từ 5% cho đến 15%, thỉnh thoảng mới có một vài món đồ rất cổ lổ xỉ, mà bọn gian thương biết chắc chắn không ai mua, ví dụ như con gấu nhồi bông lớn bằng cái bàn, thì được giảm giá 50%!

– Những tờ flyer gởi đến nhà chúng ta với những quảng cáo hết sức béo bở tựa như những món quà của thượng đế ban cho hoặc quà của ông già Noel gởi tặng, với chữ FREE in to tướng! Tuy nhiên, nếu chúng ta đọc kỹ thì có một giòng chữ in nhỏ xíu với dấu hoa thị, tới mức phải rọi kiếng lúp mới thấy, đó là “with some conditions applied”, nghĩa là quà “tặng” nhưng phải …. CÓ ÐIỀU KIỆN!!! (toàn những điều kiện chết người!)

– Một tờ flyer của ngân hàng gởi đến nhà chúng ta, quảng cáo lãi xuất chỉ có 1.99% và đặc biệt chỉ đại hạ giá trong vòng 30 ngày, nếu không điền đơn ngay thì hết hạn, bị mất cơ hội bằng vàng. Tờ flyer còn dặn dò: -nên nhớ, ngân hàng chỉ “làm phước” có một lần duy nhất này mà thôi! Tuy nhiên, nếu chúng ta đọc cho kỹ tờ flyer thì thấy rằng lãi xuất 1.99% là lãi xuất trong MỘT THÁNG, tức gần tương đương 24% một năm, một lãi xuất cắt cổ mà kẻ nào dại dột đút đầu vào là từ chết tới bị thương!!! Những trò lươn lẹo về chữ nghĩa, treo đầu dê bán thịt chó như vầy đã xảy ra rất nhiều mà trong chúng ta hầu như ai cũng bị lừa bịp ít nhất một vài lần. Chính vì vậy mà chúng ta thường rất cảnh giác về những tờ flyer quảng cáo thương mại. Con chim bị tên rồi thì thấy cành cây cong cũng phải sợ.

Trong lãnh vực chính trị cũng có những sự lừa bịp treo đầu dê bán thịt chó y hệt như trong lãnh vực thương mại và có thể nói là sự lừa bịp còn lớn hơn gấp triệu lần. Ví dụ như toàn dân ta đã bị tên Hồ tặc và bè đảng của hắn lừa bịp từ năm 1945, cho đến nay đã hơn 60 năm mà vẫn chưa thoát ra khỏi gông cùm nô lệ! Vì ngây thơ mà bị mất nước và cũng vì ngây thơ mà bị mua nhầm cái quần jean “đại hạ giá”, cái mất mát nào to lớn hơn? Nhưng thật đáng tiếc, nhiều người chỉ cảnh giác trong lãnh vực thương mại mà không cảnh giác trong lãnh vực chính trị. Bản chất lừa bịp của bọn lưu manh trong hai lãnh vực giống hệt nhau!

CÁI ÐẦU DÊ, MÓN QUÀ TẶNG ÐỒNG BÀO NĂM 2009 CỦA HAI TÊN BỊP NGUYỄN ÐAN QUẾ VÀ TRẦN KHUÊ:

Trong danh sách đầu bếp, Quế và Khuê được xếp vào loại “đại ca” vì bề dày thành tích lừa bịp trong hơn 20 năm nay. Trước đây, Hoàng Minh Chính là trùm sò nhưng từ khi Chính đi “thăm bác” thì Quế và Khuê đương nhiên trở thành hai vì …. “sao khuê” trong giới xã hội đen lừa bịp chính trị!!! Sau đây chúng ta hãy nhận xét những điểm chính mà bọn chúng đã nêu ra trong bản Tuyên Bố Chung (cái đầu dê):

1. Bản Tuyên Bố Chung viết: -Muốn thoát khỏi tình trạng nô lệ thì chỉ có một con đường DUY NHẤT, đó là DÂN CHỦ HÓA đất nước. Và muốn dân chủ hóa thì phải dựa vào ba nguyên tắc:

– Dân chủ hiến định

– Tự do và nhân quyền

– Thăng bằng và kiểm soát

Nhận xét điểm 1:

Trước hết chúng ta thấy nhóm chữ (việt cộng gọi là “cụm từ”!) “dân chủ hóa đất nước” là không ổn. Sự lừa bịp, trí trá, lươn lẹo về chữ nghĩa nằm ngay ở đây!

Trong tiếng Việt của chúng ta, khi chúng ta dùng chữ “hóa”, một dạng như một tiếp vĩ ngữ (suffix) thì có nghĩa là một vấn đề gì đó được nâng lên một bình diện cao hơn, tổng quát hơn. Ví dụ như:

– Việt Nam hóa chiến tranh: Khối đồng minh gồm các nước như Mỹ, Úc, Nam Triều Tiên, Tân Tây Lan, Thái Lan cùng với Việt Nam Cộng Hòa chống cộng nhưng sau này thì khối đồng minh rút lui để một mình VNCH đảm nhận cuộc chiến, tất cả đều do người Việt Nam.

– Khái quát hóa vấn đề: một vấn đề gì đó chỉ được mô tả trong một phạm vi hạn hẹp, ví dụ những hòa đồng giữa những cá nhân trong một gia đình, bây giờ chúng ta khái quát hóa vấn đề, nâng lên ở một phạm vi lớn hơn là sự hòa đồng giữa những cá nhân hay những nhóm người trong xã hội.

Như vậy, khi chúng ta dùng tiếp vĩ ngữ “hóa” là chúng ta nâng một vấn đề gì lên một bình diện ở mức độ cao hơn, tổng quát hơn, trên căn bản một vấn đề gì ÐÃ CÓ SẴN. Nhóm chữ “dân chủ hóa” đất nước có nghĩa là trong đất nước đã có sẵn một phần nào “dân chủ”, bây giờ cần phải thực hiện dân chủ toàn diện trên toàn đất nước! Tức là cái chế độ của bọn việt gian cộng sản nó đã có sẵn cái mầm mống “tốt” rồi,(ví dụ là 5%) bây giờ chỉ cần phát huy cái hạt nhân tốt đó lên 100% cho toàn dân được nhờ! Ðiều này có nghĩa là không cần phải hủy diệt cái chế độ cộng sản mà chỉ cần canh tân, tân trang và sửa … sắc đẹp thì Thị Nở sẽ biến thành …. hoa hậu thế giới! Ðiều này có nghĩa là vẫn cứ duy trì đảng cộng sản, cứ để cho nó được tiếp tục sinh hoạt và tồn tại! Và điều này cũng có nghĩa là tất cả bọn cướp và những tài sản của bọn cướp vẫn phải được duy trì và tồn tại!

Cái điểm lưu manh, lừa bịp mấu chốt nó nằm ngay trong ba chữ “DÂN CHỦ HÓA”!

Ðây là một hình thức kêu gọi “hòa hợp hòa giải” trá hình, nghĩa là cả hai phe quốc gia và cộng sản cùng tồn tại, cùng chia nhau quyền hành để cùng lãnh đạo đất nước! Nếu chúng ta nhốt chung hai con rắn hổ mang và con thỏ vào chung một chuồng để cả hai cùng “sống chung hòa bình” thì kết quả sẽ ra sao nhỉ!!!???

Thực tế cho chúng ta thấy rằng cái chế độ cộng sản hoàn toàn không có một chút xíu dân chủ nào hết và cũng không có bất cứ một điểm tốt nào! Chế độ của bọn chúng như vậy và cái đảng cướp của chúng cũng như vậy, và từng thằng đảng viên trong đảng cướp cũng như vậy! Dùng nhóm chữ “dân chủ hóa” tức là gián tiếp khen ngợi, nâng bi và “thổi kèn” cho bọn việt gian cộng sản! Có khác gì nhóm chữ “Việt Nam canh tân cách mạng đảng”, ý muốn nói rằng: cái chế độ cộng sản tự bản thân nó đã tốt rồi, bây giờ chỉ cần … canh tân cho nó tốt hơn mà thôi! Tuy nhiên, “canh tân” và “cách mạng” lại chỏi nhau về bản chất, vừa tân trang lại vừa đập phá toàn diện. Chỉ có những thằng đại ngu mới đặt ra cái tên đảng quái gỡ như vậy!!!

Thêm một trò lưu manh nữa là nhóm chữ “con đường DUY NHẤT là Dân Chủ Hóa đất nước”. Nghĩa là, chỉ có … hòa hợp hòa giải là number one mà thôi, không chấp nhận làm cách mạng lật đổ chế độ cộng sản! Nếu chúng ta đổ rất nhiều xương máu và công lao để đấu tranh, để rồi cuối cùng đạt được kết quả là biến thành con thỏ sống chung trong chuồng với con rắn hổ mang (hòa hợp hòa giải) thì đấu tranh làm quái gì! Ðó là hình thức tự sát!

Mục tiêu đấu tranh của chúng ta là đòi hai chữ TỰ DO. Có tự do là chúng ta sẽ có tất cả, chẳng hạn như có:

– nhân quyền, hiến pháp, dân chủ, tam quyền phân lập và nhiều quyền tự do khác dành cho công dân trong một quốc gia. Thậm chí, … cẩu quyền cũng có nữa!

Hai chữ “tự do” là một đề mục lớn, trong đó bao gồm nhiều đề mục nhỏ. Có tự do thì sẽ có nhân quyền. Không có tự do thì không thể có nhân quyền. Chúng ta không thể nói ngược ngạo rằng có nhân quyền nhưng không có tự do!

Tự Do đẻ ra nhân/dân quyền.

Nhân/dân quyền đẻ ra Dân chủ hiến định (Hiến pháp)

Dân chủ hiến định đẻ ra Thăng bằng và kiểm soát (Tam quyền phân lập)

Những cái đầu dân chủ cuội ngu dốt soạn thảo ra cái bản Tuyên Bố Chung, xếp Tự do và Nhân quyền vào nguyên tắc số 2, chẳng khác gì đem trói voi bỏ rọ, đem con trâu nhét vào cái bao bố đựng cỏ, lòi cái dốt của mình ra!

2. Bản Tuyên Bố Chung viết: -Ðấu tranh đòi tự do ngôn luận, bao gồm đòi tự do báo chí, thông tin, internet và xuất bản. Tư nhân phải được tự do ra báo, được làm chủ các cơ sở phát thanh, truyền hình ..v..v..

Nhận xét điểm 2:

Tên thủ tướng việt cộng Nguyễn Tấn Dũng đã công khai tuyên bố: KHÔNG BAO GIỜ cho phép tư nhân ra báo. Tự do ra báo đã bị cấm nghiêm ngặt thì các phương tiện truyền thông quan trọng khác như truyền thanh và truyền hình làm sao được bọn chúng cho phép?

Do đó, không thể nào “ÐÒI” mà có được những quyền này! Ðảng việt gian cộng sản đâu phải là người mẹ hiền mà chúng ta có thể chơi trò “con khóc mẹ cho bú”? Chỉ còn cách là tiến hành ra báo và làm những đài phát thanh bất hợp pháp, đồng thời tiến hành làm cách mạng lật đổ bạo quyền để chiếm lấy chính quyền, đem lại tự do cho 80 triệu nô lệ!

Ðấu tranh bằng cách “đòi” là không khá rồi. Người dân đã “đòi” những cái quyền rất sơ đẳng của con người cách đây đã 60 năm rồi mà còn chưa được, ví dụ như đòi lại căn nhà hương hỏa đã bị trưng dụng làm kho chứa lúa cho hợp tác xã ..v..v.. Nói tóm tắt, tự do của chúng ta là vấn đề sống chết, người Mỹ gọi là life-and-death. Ngày nào bọn việt gian cộng sản còn nắm quyền thì ngày đó toàn dân ta còn làm nô lệ. Phải đào lỗ chôn toàn bộ bọn chúng chứ không phải loại bỏ bọn chúng ra khỏi guồng máy chính quyền là đủ. Phải đập chết con rắn hổ mang chớ không phải đuổi nó đi, lỡ có ngày nó sẽ quay lại cắn chúng ta chết!

3. Bản Tuyên Bố Chung viết: -Dùng quyền tự do ngôn luận để vận động, đòi hỏi tổ chức bầu cử quốc hội mới dưới sự giám sát của quốc tế để bảo đảm tính tự do và công bằng.

Nhận xét điểm 3:

Truyền thông tư nhân đã bị cấm thì quyền tự do ngôn luận trở nên vô dụng. Giả sử có quyền tự do ngôn luận thì bất quá người dân chỉ được ngồi đấu láo, tán phét và “đòi” ở các quán cà phê mà thôi, làm sao chuyển đạt nguyện vọng của mình đến toàn dân trong nước, để vận động toàn dân trong nước cùng lên tiếng đòi dân chủ, nhân quyền?

Ðiểm A không làm được thì hệ quả tất yếu điểm là B và điểm C cũng không được. (bầu cử quốc hội mới và quốc tế giám sát)

Nếu bọn việt gian cộng sản đã bị tiêu diệt và những tên đầu sỏ bị đưa ra tòa xét xử và bị treo cổ như tên độc tài Sadam Hussein, nghĩa là con rắn độc đã bị đập nát đầu rồi thì chúng ta không cần phải mời quốc tế tới giám sát! Những tên dân chủ cuội bày ra cái trò “quốc tế giám sát”, nghĩa là bọn chúng muốn hàm ý rằng đảng cộng sản vẫn còn đang nắm quyền!

Giả sử có quốc tế tới giám sát việc bầu cử quốc hội mới thì bọn việt gian cộng sản, KHÔNG CẦN GIAN LẬN, vẫn thừa sức thắng trong cuộc bầu cử! Ðảng Cộng sản là đảng có trên ba triệu đảng viên. Chỉ cần một tên đảng viên cộng sản vận động được hai hoặc ba người bỏ phiếu cho đảng của chúng thì bọn chúng sẽ có cả thảy mười triệu phiếu bầu! Chúng ta ước lượng rằng có khoảng 30 triệu cử tri trong lứa tuổi từ 18 đến 99 tuổi! Như vậy sơ sơ bọn chúng đã chiếm được một tỷ lệ khoảng 30% trong tổng số cử tri! Trong khi đó những đảng khác có được bao nhiêu đảng viên? Ðảng Thăng Tiến? Khối 8406? Còn những đảng mới được thành lập, không có phương tiện truyền thông trong tay để tự quảng cáo cho mình thì toàn dân làm sao biết mà bỏ phiếu ủng hộ?

Bọn giặc không cần gian lận vẫn thừa sức thắng trong cuộc bầu cử quốc hội mới, huống chi từ trước đến nay bọn chúng luôn luôn ma giáo, dùng đủ mọi thủ đoạn để lừa bịp! Một trăm phái đoàn quốc tế tới giám sát cũng vô ích. Chúng ta biết đã có nhiều phái đoàn quốc tế tới điều tra những vụ tham nhũng, để rồi cuối cùng đi đến kết luận là “không có tham nhũng”!!!

Do đó, bày ra cái trò bầu cử quốc hội mới với sự giám sát của quốc tế chỉ là một trò hề, một khi bọn việt gian cộng sản vẫn còn đang nắm quyền! Không lẽ súng đạn, nhà tù nó đang có sẵn trong tay mà nó lại chịu ngoan ngoãn nằm im để cho người dân đến trói tay, trói chân và tước khí giới của nó?

4. Bản Tuyên Bố Chung viết: – Khi hiến pháp mới có hiệu lực, vai trò độc quyền lãnh đạo của đảng Cộng sản và tổ chức phụ thuộc như Mặt trận Tổ quốc đương nhiên chấm dứt. Ðảng Cộng sản sẽ tự định đoạt số phận của mình: giải tán hay sinh hoạt như một trong các chính đảng khác. Ðảng phái chính trị được tự do thành lập.

Nhận xét điểm 4:

Như đã trình bày ở các điểm nêu trên, ngay cả những điều nhỏ nhặt nhất là một cái nhà, một miếng đất của người dân oan mà bọn cướp còn không nhượng bộ, không chịu trả thì làm sao chúng cho phép tư nhân ra báo, làm chủ các đài phát thanh và truyền hình? Những điều kiện quan trọng nhất cần phải có để làm thay đổi chế độ đều bị ngăn cấm thì việc “đòi bú” trở nên vô ích! Ví dụ, muốn làm bánh mì thì tối thiểu trước tiên chúng ta PHẢI CÓ BỘT MÌ. Nếu chỉ có nước lã, có củi, có lò nướng, có nhân công mà không có BỘT MÌ thì chỉ ngồi trơ mắt ếch!

Vậy thì cái gọi là “hiến pháp mới” chỉ là một trò hề, có nằm mơ cũng không bao giờ có! Nó chỉ là một cái bánh vẽ do những tên dân chủ cuội lưu manh, cò mồi như Nguyễn Ðan Quế và Trần Khuê nặn ra để lèo lái cuộc đấu tranh của chúng ta đi xuống hố thẳm!

Bọn cò mồi còn viết tiếp rằng: -đảng Cộng sản sẽ tự định đoạt số phận của mình bằng cách tự giải tán hay sinh hoạt như một trong những chính đảng khác. Ðây là cái trò gỡ tội cho bọn việt gian cộng sản. Ðảng việt gian Cộng sản và toàn bộ bọn đảng viên của chúng là một tập đoàn tội phạm có tội với dân tộc và lịch sử. Bọn chúng phải bị đưa ra trước pháp luật để xét xử. Những tên đầu sỏ phải bị tử hình hoặc tù khổ sai chung thân. Toàn bộ tài sản ăn cướp của bọn chúng phải bị tịch thu và trao trả lại cho người dân và các tôn giáo. Những tên đảng viên tội nhẹ thì cũng phải bị xét xử theo pháp luật và bị tước quyền công dân, vĩnh viễn không bao giờ được hoạt động chính trị nữa. Cái đảng Cộng sản phải bị xóa sổ vĩnh viễn, không bao giờ được tái thành lập dù dưới bất cứ hình thức nào. Nó còn tệ hại gấp triệu lần những đảng phái của bọn khủng bố hoặc những đảng cướp “đầu lâu máu” trong truyện trinh thám mà chúng ta từng đọc!

Chúng ta cứ nhìn trong xã hội mà chúng ta đang sống: – ví dụ một bác sĩ vô ý làm chết bệnh nhân (dù là vô ý), có thể bị kỷ luật treo bằng bác sĩ vĩnh viễn! Huống chi là bọn tội phạm đảng viên việt gian cộng sản đã giết hại hàng mười triệu người thì vẫn tiếp tục nhởn nhơ sống trên núi tiền, núi vàng mà chúng đã ăn cướp, và vẫn tiếp tục được sinh hoạt đảng bình thường như các đảng phái chính trị khác! Người dân có thể chấp nhận được điều này hay sao? Công bằng ở đâu và công lý ở đâu? Ðó là chưa kể đến yếu tố BẢN CHẤT của bọn tội phạm là VIỆT GIAN. Ai trong chúng ta cũng hiểu rằng VIỆT GIAN tức là đi LÀM TAY SAI CHO NGOẠI BANG, cụ thể là làm tay sai cho bọn đế quốc Nga và Tàu và nhiều thế lực khác trên thế giới. Bọn chúng không phải là người Việt Nam. Bọn chúng ăn cơm gạo của Việt Nam, hít thở không khí, uống nước nguồn của đất nước chúng ta nhưng lại chính là những kẻ đem toàn bộ đất nước chúng ta và dân tộc chúng ta dâng cho ngoại bang!

Ðã là việt gian rồi thì làm gì có quyền công dân? Ðã không có quyền công dân thì đương nhiên không được quyền bầu cử và ứng cử. Ðảng việt gian cộng sản đương nhiên sẽ bị xóa sổ, vĩnh viễn không bao giờ được tham gia vào bất cứ một sinh hoạt chính trị nào nữa. Chưa bị toàn dân treo cổ là may rồi!

Do đó, không thể nào chúng ta cho phép bọn việt gian cộng sản được tiếp tục sinh hoạt đảng cộng sản, một khi chính quyền của bọn chúng bị sụp đổ. Những kẻ có tội phải bị trừng phạt chớ không phải vẫn tiếp tục nhởn nhơ sống phè phỡn trên đống vàng ăn cướp! Nước Mỹ là một nước tự do, cho phép người dân được tự do thành lập đảng phái chính trị. Nhưng liệu luật pháp nước Mỹ có chấp nhận cho phép thành lập một đảng phái chính trị mà mục tiêu của đảng này là … khủng bố, chuyên đi ám sát hoặc đặt bom, giết hại thường dân?

Những tên tội phạm việt gian cộng sản gộc, sau khi chế độ cộng sản bị sụp đổ, cho dù bọn chúng có trốn ở bất cứ nước nào trên thế giới, cũng sẽ bị dẫn độ về nước để xét xử, kể cả khi chúng đã được nhập quốc tịch, ví dụ như Mỹ, Canada, Úc. Trước đây báo chí đã loan tin, có một vài trường hợp những tên tội phạm Ðức Quốc Xã thay đổi danh tánh, nhập quốc tịch Canada, Hoa Kỳ và một vài nước ở Nam Mỹ nhưng đã bị phát hiện. Những tên này lập tức bị tước bỏ quốc tịch và bị tống cổ ra khỏi nước, mặc dù lúc ấy bọn chúng đã trên 80 tuổi! Một trường hợp điển hình nhất là tên Bùi Ðình Thi, tội phạm giết người, làm tay sai cho cộng sản, đã bị tòa án Mỹ tước bỏ quốc tịch và tống cổ về Việt Nam!

Tóm lại, chúng ta có thể nói rằng lưới trời lồng lộng, bọn gian ác không thể nào chạy đâu cho thoát! Hễ ai đã gây ra nghiệp chướng thì phải lãnh nhận lấy hậu quả. Bọn việt gian cộng sản nên nhớ: – không phải bọn chúng bay tự định đoạt số phận của chúng bay đâu, mà toàn dân sẽ định đoạt!

5. Bản Tuyên Bố Chung viết: Quốc hội mới sẽ ban hành hai đạo luật giải quyết oan ức và nghiêm cấm trả thù.

5.1: – Giải quyết những oan ức được tính ngược thời gian kể từ vụ Cải cách ruộng đất cho đến ngày đảng Cộng sản bị giải tán. Nhà nước sẽ phục hồi danh dự và bồi thường cho các nạn nhân.

Nhận xét điểm 5.1:

Giải quyết những oan ức thì tốt nhưng cái vụ bồi thường cho các nạn nhân thì lấy cái gì để bồi thường? Cho dù có gom hết ngân sách quốc gia của tất cả các nước trên thế giới cũng không đủ để bồi thường! Trong suốt 60 năm tai họa, số người bị bọn việt gian cộng sản giết chết khoảng 10 triệu người. Số nạn nhân còn đang sống, thân tàn ma dại, sống như những con chó đói khoảng 20 triệu! Và hầu như trong thành phần dân nghèo khố rách áo ôm, khoảng 70% dân số, ai cũng là nạn nhân của cái chế độ hung tàn, bạo ngược, không bị hút máu thì cũng bị hút xương tủy!

Cho nên mấy tên dân chủ cuội chỉ viết Bản Tuyên Bố Chung để lòe bịp và mị dân. Bản thân bọn chúng cũng là thành phần tội phạm. Những kẻ ủng hộ, bao che cho bọn cướp đôi khi tội ác còn lớn hơn cả bọn cướp!

5.2: – Nghiêm cấm việc trả thù vì lý do chính trị.

Nhận xét điểm 5.2:

Chúng ta không trả thù hèn hạ như bọn việt gian cộng sản đã từng làm nhưng chúng ta phải đưa ra tòa xét xử những thành phần tội phạm chiến tranh, những kẻ tội đồ của dân tộc và nhất là những kẻ đi làm tay sai cho bọn việt gian cộng sản. Những tên dân chủ cuội đi bưng bô cho giặc, luôn luôn tìm cách bao che, chạy tội cho giặc cũng phải được xem như thành phần tội phạm.

NHỮNG CÂU VĂN SÁO RỖNG, DỐT NÁT, MỊ DÂN:

Bản Tuyên Bố Chung viết: – Ðồng bào hải ngoại …. vận động dư luận quốc tế lên án và làm áp lực buộc cộng sản phải tôn trọng dân chủ và nhân quyền của nhân dân Việt Nam.

Nhận xét:

Giả sử bọn giặc có thành tâm hối cãi và thật sự muốn tôn trọng dân chủ và nhân quyền của người dân thì bọn chúng cũng không thể nào làm được! Vì sao? Bởi vì bộ máy cai trị của bọn chúng do chế độ cộng sản và tên Hồ tặc thiết kế ra nhằm để bóc lột người dân chớ không phải để phục vụ dân. Cái cơ chế đảng lãnh đạo, chính quyền quản lý, nhân dân “làm chủ” cũng tương tự như cái máy chém đầu tội nhân. Nó được thiết kế ra để chém đầu người. Bây giờ nếu quốc tế muốn nó “đấm bóp” để phục vụ người dân thì nó chịu chết! Chỉ có nước quăng nó vào sọt rác để thiết kế cái máy mới. Thậm chí cũng không thể “canh tân” hay tân trang nó thành cái máy đấm bóp được!

Ở Mỹ và Canada, khi người dân quan tâm đến một vấn đề gì, họ có rất nhiều phương cách để nêu lên tiếng nói của họ. Cách phổ biến nhất là họ trực tiếp gọi điện thoại đến các đài phát thanh hoặc truyền hình, thông qua chương trình “Tiếng nói của dân”, sau đó đài truyền hình sẽ chuyển đạt ý kiến của người dân đến chính quyền. Tôi nhớ, có lần khi giá xăng bỗng nhiên tăng cao, trong chương trình tin tức hàng ngày, mục “Tiếng nói người dân”, có nhiều mụ đàn bà Mỹ đã giận dữ gọi vào đài xỉ vả, nguyền rủa chính quyền Mỹ, chửi từ ông bộ trưởng chửi xuống! Thậm chí, nhiều mụ còn … văng tục xả láng! Bằng chứng là giọng nói của mụ thường xuyên bị tiếng “bleep”* ngắt quãng! Giá xăng tăng cao, túi tiền của dân nghèo bị hao hụt nhiều thì người dân trút hết tất cả những sự tức giận của họ lên chính quyền, chửi thẳng từ …. tổng thống Mỹ chửi xuống! Tôi không thể nào quên được những giọng gầm giận dữ như sư tử Hà Ðông của những mụ đàn bà Mỹ qua điện thoại:

– Good-for-nothing guys! Resign! You’ll never get my vote next time!

(Những thằng ăn hại. Từ chức đi! Lần tới đừng hòng bà bỏ phiếu cho mày nữa!)

– I don’t want my tax-money spent for the wrong guys!

(Bà không muốn đem tiền thuế của bà trả lương cho mấy thằng ăn hại!)

Ðiều làm tôi ngạc nhiên là số phụ nữ tham gia vào chương trình “Tiếng nói người dân” có vẻ nhiều hơn nam giới, và họ góp ý trong nhiều mục từ kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội, giáo dục ..v..v.. Ðặc biệt là trong mục thể thao, số nữ giới cũng tham gia rất nhiều, gần ngang ngửa với nam giới. Mấy mụ cũng tham gia bình luận búa xua về các môn thể thao “hạng nặng” như đô vật, quyền anh, cho đến các môn thể thao như bóng chày, bóng rổ, hockey ..v..v..

Người dân Mỹ không những chỉ trích chính quyền, chửi thẳng những “đầy tớ của nhân dân” mà còn đe dọa cho “đầy tớ” về vườn bằng lá phiếu của họ! Những vị dân cử như thị trưởng hay nghị viên khi nghe những lời đe dọa “bất tín nhiệm” của người dân là họ lo sợ thật sự, sợ đến … vãi đái chớ không phải chuyện đùa! Dân nó không tín nhiệm, nó không bỏ phiếu cho mình nữa thì sẽ mất chức, mất job; như vậy là thấy cái viễn ảnh … đói tới nơi rồi! Ðâu dễ gì kiếm được một cái job béo bở làm …”đầy tớ cho nhân dân”!

Trong khi đó thì tại nước Cộng Hòa Xã Nghĩa Việt Nam, người dân có uy quyền như dân Mỹ hay không? Chắc chắn là không thể có cái màn cho phép dân đen gọi điện thoại vào đài truyền hình “lói xấu đảng và nhà lước” rồi! Giả sử như có thì chỉ là một màn hài kịch rẻ tiền, bởi vì toàn bộ những góp ý của dân đen sẽ bị đảng ném vào sọt rác! Những con khỉ đột “đầy tớ của nhân dân” vẫn cứ tiếp tục ngồi lì ra đó như tên Phạm Văn Ðồng, làm thủ tướng liên tiếp hơn 30 năm! Người nô lệ Việt Nam không thể dùng lá phiếu của họ để truất phế những thằng “dân cử” bất tài, tham nhũng. Tất cả những cuộc bầu cử bỏ phiếu trong chế độ cộng sản đều chỉ là những trò lừa bịp rất trơ trẽn, đáng ghê tởm! Và người dân phải chịu cái cảnh này trong suốt hơn 60 năm qua, không biết đến khi nào họ mới được quyền đàng hoàng sống như một con người??????

Nói tóm tắt, khi đấu tranh, chúng ta vận động quốc tế gây áp lực với bọn giặc là để làm bọn chúng bối rối và suy yếu. Ðây chỉ là chiến thuật để chuẩn bị dẫn đến chiến lược thanh toán dứt điểm kẻ địch. Chiến lược của chúng ta là phải xóa bỏ vĩnh viễn cái chế độ cộng sản hung tàn, bạo ngược. Trong khi đó, mục tiêu chính của Bản Tuyên Bố Chung chỉ là “vận động”, “kêu gọi”, “đòi hỏi”, theo đúng như công thức đấu tranh “tiểu diên hồng” của tên bịp Hoàng Minh Chính hoặc của Ðỗ Nam Hải, thuộc đảng Việt Tân!

Bản Tuyên Bố Chung viết: – Khi vai trò của Bộ chính trị bị tê liệt, là lúc toàn dân có thể sử dụng tự do ngôn luận để đòi tách mọi hoạt động của đảng ra khỏi chính quyền, quốc hội và tòa án.

Nhận xét:

Một khi đảng cộng sản vẫn còn đang nắm giữ quyền lực thì không bao giờ người dân có thể “đòi” được bọn chúng phải tách ra khỏi chính quyền, quốc hội và tòa án. Cái bộ máy cai trị của nó đã được thiết kế như vậy thì chỉ có nước đập nát bộ máy đó đi và thay vào một máy hoàn toàn mới. Ví dụ như chúng ta muốn chiếc xe đạp chạy nhanh bằng xe Honda thì chúng ta không thể …. đổ xăng vào chiếc xe đạp! Chỉ còn cách vứt chiếc xe đạp đi và mua chiếc xe gắn máy hoàn toàn mới!

Muốn diệt cộng sản hoặc bắt chúng phải nghe theo chúng ta thì chúng ta phải có sức mạnh. Sức mạnh bằng đình công, sức mạnh bằng áp lực kinh tế, sức mạnh bằng áp lực quốc tế, sức mạnh của truyền thông ..v..v.. Nếu chỉ “đòi” bằng lời nói hoặc thỉnh nguyện thư thì vô dụng.

Cái trò hề “đòi tách đảng ra khỏi chính quyền” của gã đối lập cuội Nguyễn Ðan Quế rất rẻ tiền và kém thông minh vô cùng!

KẾT LUẬN:

Vở tuồng “Tuyên bố chung đầu năm Kỷ Sửu” do hai kép chánh già nua là Nguyễn Ðan Quế và Trần Khuê cùng một số đào kép rẻ tiền đồng diễu nhưng diễu quá dở, không lôi cuốn được ai. Nhìn sơ qua danh sách, chúng ta thấy toàn là những tên hề chính trị rẻ tiền mà đồng bào trong và ngoài nước đã nhẵn mặt. Nội dung vở tuồng cũng chỉ là trò hề lươn lẹo chữ nghĩa, nói vòng vo Tam Quốc cho ra vẻ có bay mùi đấu tranh chính trị nhưng thực ra chỉ nhằm một mục đích duy nhất: -BƯNG BÔ CHO VIỆT CỘNG và KHÔNG MUỐN CHO CHẾ ÐỘ VIỆT GIAN CỘNG SẢN BỊ SỤP ÐỔ!!!

Cái bọn hàng thần lơ láo này mà đấu tranh cái gì? Bọn chúng không bao giờ muốn chế độ việt gian cộng sản bị sụp đổ, bởi vì chúng là những con ký sinh trùng chuyên sống bám vào những đống rác. Nếu cái đống rác chủ nghĩa cộng sản bị dẹp bỏ thì chúng sẽ chết đói! Ðó là lý do vì sao bọn chúng luôn tìm cách bào chữa rất khéo léo cho chế độ việt gian cộng sản: – nào là canh tân, nào là hiến pháp mới, nào là quốc hội mới, nào là tam quyền phân lập, nào là “đòi”, nào là “hỏi”, nào là “bất bạo động” ..v..v..

Chúng ta hãy nhìn kỹ, kể từ năm 1990, Cao Trào Nhân Bản của ông Quế được thành lập thì ông đã đấu tranh được cái gì có lợi cho dân, cho nước? Ông đã kêu gọi việt kiều đổ tiền về nước thật nhiều, đầu tư để đánh bại nền kinh tế quốc doanh của việt cộng! Ðúng là lời kêu gọi chết người! Trong khi các tổ chức đấu tranh đang kêu gọi làm cách mạng lật đổ chế độ cộng sản thì ông lại kêu gọi làm … cách mạng giáo dục! Ông luôn luôn đóng vai Lê Lai cứu chúa, tìm cách kéo dài sự sống cho cái chế độ tàn ác nhất trong lịch sử loài người! Ông đã viết nhiều bài “chửi” cộng sản nhưng đọc kỹ thì bay mùi … bưng bô nồng nặc!

Nói tóm lại, bọn chúng là một gánh phường tuồng diễu dở. Nếu nhìn qua khía cạnh tiệm ăn, bán thịt dê thì xin quý đồng bào nên coi chừng: – chỉ có cái đầu dê treo lủng lẳng quảng cáo trước tiệm là thật thôi, còn thịt bán trong tiệm là thịt chó … điên! Ai mua nhầm về ăn sẽ phải vô nhà thương điên Biên Hòa rất sớm!

Trần Thanh

Ngày 28 tháng Giêng năm 2009

=====================================

Chú thích:

*Tiếng “bleep” dùng để kiểm duyệt, xóa bỏ những tiếng chửi thề.

http://www.hon-viet.co.uk/TranThanh_TroBipMoiCuaDamDanChuCuoiBatNhao.htm

slideshow suc vat ho chi minh dam duc sinh ra quai thai nong duc manh hop voi ac qui nguyen tan dung nguyen minh triet explicit content +18yrs pls

slideshow suc vat ho chi minh dam duc sinh ra quai thai nong duc manh hop voi ac qui nguyen tan dung nguyen minh triet explicit content +18yrs pls

[rockyou id=130735583&w=500&h=400]

che do suc vat ho chi minh súc vật hồ chí minh: CON MÈO ĐÓI KHÔNG THA MỒI NGỌAI HỐI

KHẨN:

CON MÈO ĐÓI KHÔNG THA MỒI NGỌAI HỐI

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

21.01.2009

USD.8 TỈ NGỌAI TỆ CHUYỂN VỀ VN là miếng mồi ngon thơm phức.

CSVN hiện đang là con cáo, con mèo, con chó ĐÓI trước miếng MỒI 8 TỈ ĐO-LA do Kiều bào gửi về. Chúng ra chỉ thị lấy thuế VAT/TVA 10% trên khối Tiền ấy mang hai tác dụng:

1) Hàng năm, với 10% VAT/TVA, chúng thu vào USD.800’000’000.-

2) Nếu không muốn đóng 10% VAT/TVA trên Ngọai tệ, thì chúng đưa Tiền Đồng VN mà không phải đóng thuế. Đây là biện pháp mà chúng xử dụng để giữ lấy Ngọai tệ và làm Lạm phát Tiền tệ (Inflation Monétaire) bằng cho in Tiền Đồng VN mới ra để phát cho dân chúng. Số Tiền Đồng mới in này chưa có Bảo chứng bằng Tương đương Kinh tế thực (Pouvoir d’Achat)

Khi tuyên bố lấy VAT/TVA 10% trên Ngọai tệ, chúng bị phản đối, nhất là Kiều bào ngưng gửi Tiền Đo-la hay Euro, nên chúng vội vã tuyên bố đây là nhầm lẫn. Thực ra không có chuyện bé cái lầm lãng xẹt như vậy, MÀ VÌ CHÚNG THẤY ĐỚP KHÔNG NỔI, NÊN ĐÀNH TẠM THỜI NHẢ RA. Kinh tế Việt Nam đang tụt dốc, chúng trở thành những con chồn, những con mèo, những con chó đói thực sự. Không đớp được, đành nhả ra, nhưng CON MÈO ĐÓI SẼ KHÔNG THA MỒI NGỌAI HỐI. Chúng tìm cách khác để ăn cho được miếng MỒI NGỌAI HỐI ngon thơm này. Cái cách mà chúng làm, chính là cái cách thứ hai vừa nêu trên đây, NGHĨA LÀ CHÚNG GIỮ LẤY NGỌAI HỐI, MÀ CHỈ TRAO CHO NGƯỜI NHẬN TẠI VIỆT NAM BẰNG ĐỒNG TIỀN LẠM PHÁT VIỆT NAM MỚI IN RA CHƯA CÓ BẢO CHỨNG KINH TẾ (POUVOIR D’ACHAT). Đồng tiền VN này sẽ mất giá nhanh chóng.

Chúng tôi đọc được Tin sau đây cho thấy cái thâm ý tai hại này:

“Trong ngày 17.1, nguồn tin từ Mỹ cho biết, chỉ sau đúng 1 ngày các thông tin về nhập khẩu ngoại tệ tiền mặt vào Việt Nam bị đánh thuế, các công ty kiều hối tại Mỹ đều có những thay đổi về cách thức chuyển tiền kiều hối. Theo đó, một số công ty đã bắt đầu áp dụng quy định chuyển tiền USD về Việt Nam nhưng người thân nhận tiền thì chỉ được chi trả bằng VND.”

Với Tin này, các Công ty Kiều hối tại Mỹ sẽ là cánh tay nối dài để CSVN, con chó đang đói, thi hành biện pháp thứ hai trên đây để nuốt miếng mồi USD.8 TỈ của Việt kiều gửi về. Đây là cái qủy kế của con mèo đói trước miếng MỒI NGON mà chúng không chịu thả ra.

Chúng tôi viết Tin trên đây như TIN KHẨN để Kiều bào đừng trúng kế của CSVN và của những cánh tay nối dài kiều hối tiếp sức cho con chó đói CSVN giữ lấy Đo-la và chỉ trả bằng Tiền Đồng VN mới in ra chưa có bào chứng Kinh tế.

XIN QÚY KIỀU BÀO GIỮ VỮNG LẬP TRƯỜNG: NẾU GỬI BẰNG ĐO-LA, THÌ NGƯỜI Ở NHÀ NHẬN BÀNG ĐO-LA, CHỨ KHÔNG LẤY TIỀN ĐỒNG VN LẠM PHÁT, MẤT GIÁ MAU CHÓNG.

NẾU CON CHÓ ĐÓI CSVN VÀ CÁC CÔNG TY KIỀU HỐI TẠI NƯỚC NGÒAI KHÔNG CHẤP NHẬN TRẢ BẰNG NGỌAI TỆ MÀ MÌNH GỬI, THÌ CHÚNG TA HÃY TÌM CÁCH GỬI CHUI ĐỂ NGƯỜI Ở NHÀ GIỮ LẤY NGỌAI TỆ. Khi cần, đổi Ngọai tệ với Hối suất CHỢ ĐEN.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

ĐÀNG SAU

THUẾ VAT/TVA 10% TRÊN NGỌAI TỆ

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

20.01.2009

Trước phản ứng của các Ngân Hàng, Nhà Nước Việt Nam đã phải cắt nghĩa rằng quyết định lấy Thuế VAT/TVA 10% trên Ngọai Hối chuyển về Việt Nam là một sự lầm lẫn giữa Giấy In Tiền và Tiền Giấy Euro hay Dollar đã được in ra và lưu hành.

Tại sao Quan Thuế Việt Nam lại có sự lầm lẫn lãng xẹt ở một vấn đề quan trọng về Tiền Tệ như vậy ? Phải chăng Nghi Định lấy Thuế VAT/TVA 10% đối với Ngọai Tệ chuyển về Việt Nam là có thực, nhưng đã được vội vã hủy bỏ trước phản ứng của các Ngân Hàng và Dân chúng ? Dầu sao, dù nhầm lẫn hay hủy bỏ vội vã, thì đây cũng là sự mất đứng đắn của một Nhà Nước trước vấn đề quan trọng đối dân chúng, làm cho dân mất tin tưởng ở những quyết định Tiền Tệ, Tài Chánh và Kinh tế tại Việt Nam.

Chúng tôi muốn tìm hiểu cái hòan cảnh của Thị Trường Tiền Tệ thúc đẩy đi đến “bé cái lầm” hay chủ ý lấy Thuế VAT/TVA 10% trên Ngọai tệ nhập vào Việt Nam.

1) Tình trạng Lạm phát đặc biệt, Vật giá tăng vọt ở Việt Nam trong những năm gần đây có hai cái nguồn:

a) Vật giá tăng thực sự

b) Lạm phát Tiền Đồng Việt Nam (Inflation monetaire), nghĩa là Đồng Bạc Việt Nam mất giá vì Nhà Nước âm thầm cho vào Khối Tiền lưu hành một số lượng Tiền mới không có Bảo Chứng bằng Khả năng Kinh tế (Pouvoir d’Achat).

2) Cán Cân Thương Mại thiếu hụt: Nhập Cảng (Nhập Siêu) cao hơn Xuất Cảng. Đồng thời số Ngọai tệ đầu tư trực tiếp vào Việt Nam cũng giàm hẳn đi. Tình trạng thiếu hụt Ngọai Tệ khiến phía Cầu Ngọai Tệ tăng lên, trong khi ấy phía Cung Tiền Đồng Việt Nam lại tăng. Đây là tình trạng khiến Hối suất giữa Tiền Việt Nam và Ngọai tệ chênh lệch về phía Ngọai Tệ. Tiền Việt Nam càng ngày càng rẻ, Ngọai tệ càng ngày cáng mắc.

3) Nhưng Nhà Nước độc tài Việt Nam không tuân theo luật tư nhiên Cung-Cầu làm thay đổi Hối Suất. Nhà Nước độc tài đã can thiệp trực tiếp vào Thị trường Tiền Tệ bằng cách ấn định Hối suất cứng nhắc giữa Tiền Đồng Việt Nam và Ngọai tệ (Dollar chẳng hạn). Tình trạng can thiệp Hối suất cứng ngắc này làm phát sinh CHỢ ĐEN ở Thị trường Tiền Tệ Việt Nam. Trên Thị trường có hai Hối suất song hành: Hối suất công khai và Hối suất Chợ đen. Một số con buôn hay Công ty làm đầu cơ Ngọai tệ, lợi dụng sự chênh lệc giữa hai Hối suất để kiếm Lợi nhuận lớn ở Thị trường Tiền tệ. Thực vậy, Đollar được đổi ra Tiền Đồng ở Chợ Đen. Con buôn Tiền dùng Tiền đồng mất giá này để mua Ngọai tệ với giá chính thức của Nhà Nước, rồi lại đen ra Chợ đen bán có lời. Nhà Nước biết có những người đầu cơ Tiền tệ như vậy, nên Nhà Nước muốn lấy Thuế VAT/TVA 10% để chia phần Lợi nhuận Tiền tệ đầu cơ. Như vậy, việc quyết định lấy Thuế VAT/TVA là có thực, chứ không phài chỉ là sự cắt nghỉa lãng xẹt lầm lẫn của Quan Thuế VN.

4) Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố Kích Cầu 6 tỉ đo-la. Rất nhiều người đã đặt câu hỏi: Nguyễn Tấn Dũng lấy Tiền đâu ra mà có trong tình trạng Kinh tế hiện nay?

Riêng chúng tôi, chúng tôi nghĩ ngay đến việc Lạm phát Tiền tệ của một Nhà Nước độc tài: in tiền mới không có Bảo chứng Kinh tế để thả lẫn lộn vào Khối Tiền thực đang lưu hành. Đây là hành động ăn cướp của Dân đã phải đổ mồ hôi kiếm được đồng tiền thực có Bảo chứng Kinh tế. Việc làm này là VIỆC ĂN CƯỚP hình sự đến tử hình. Theo chúng tôi, diễn tiến của việc kiếm ra 6 tỉ đo la nhân vụ Thuế VAT/TVA như sau:

=> Nhà Nước lấy Thuế VAT/TVA 10 % Ngọai tệ từ Kiều bào gửi về Việt Nam. Chỉ nguyên với 8 ti đo la mỗi năm, CSVN thu vào USD.800’000’000.- đo-la. Đây là cho khối Người Việt tỵ nạn. Còn các Công ty chuyển Đo-la về Việt Nam cũng bị Thuế VAT/TVA này, thêm vào đó, Ngọai tệ chuyển về từ những Lao động xuất cảng tàn tệ, thậm chí đến những người con gái vị thành niên bị những Tổ chức của đảng CSVN bắt cởi trần truồng như nhộng để bán dâm. Những người con gái này bán dâm để nuôi con hoặc cha mẹ già. Đảng CSVN thực là vô nhân đạo đối với những người con gái bị thống khổ bán dâm này.

=> Nhà Nước CSVN muốn giữ lại Ngọai tệ cho mình và cho phổ biến Tiền Đồng Việt Nam mới in ra cho Dân chúng Việt Nam. Việc làm này là đánh lận con đen ăn cướp. Dân chúng không biết để rồi tiền tiết kiệm của họ mất giá 20%, 50%…80% sánh với vật giá mà họ cần để nuôi sống thân xác..

=> CSVN làm chuuyện ăn cướp này về Tiền tệ trong mục đích giữ quyền hành của mình. Thật là tội hình khốn nạn mà một số Trí thức theo hùa tòng phạm với CSVN.

Tụi CSVN, qua tuyên bố ngu xuẩn của Nguyễn Tấn Dũng mỵ dân với 6 tỉ đo-la kích Cầu, đang tìm cách lường gạt dân chúng qua Thuế VAT/TVA 10% trên Ngọai hối.

5) Lời cắt nghĩa vội vàng của Nguyễn Tấn Dũng rằng đây là sự “nhầm lẫn” về những chữ GIẤY IN TIỀN và TIỀN GIẤY như Đo-la, Euro… nhập cảng vào Việt Nam. Tôi thấy lới cắt nghĩa này có tính cách khôi hài lãng xẹt vì những lý do sau đây:

=> GIẤY IN TIỀN bị đánh thuế VAT/TVA 10%

Giấy in tiền đo-la, euro…, Mỹ và Liên Aâu… để cho Việt Nam nhập cảng những giấy đó hay không để in tiền giả. Theo tôi biết, thì Tiền Đồng Việt Nam cũng được in ở nước khác, chứ không phải tại Việt Nam để mà ai nhập cảng giấy in đó để in tiền giả Việt Nam. Tại Thụy sĩ, giấy in tiền cũng bị giữ bí mật. Quan Thuế hay Nguyễn Tấn Dũng nói dỡn chơi về phương diện chuyên biệt này qua lời giải thích “nhầm lẫn” lãng xẹt.

Cho dù Ngân Hàng Trung Ương Mỷ FED cho Việt Nam biết Giấy in Tiền Đo-la từ đâu, thì vấn đề nhập cảng Giấy đó cũng phải có phép đặc biệt đển in Đo-la lậu. Dù Việt Nam đựoc Giấy phép nhập cảng Giấy in Đo-la lậu, thì cũng phải quyết định giá thuế cho rõ rệt. Đồng Đo-la có cùng khuôn khổ Giấy in USD.1 hay USD.100. Như vậy cùng một tờ giấy in Đo-la,người ta có thể đề là USD.100 hay USD.1. Vậy thì đánh Thuế VAT/TVA dựa trên Giá trị USD.100 hay USD.1 (Taxe AD VALOREM USD.100 hay AD VALOREM USD.1 để tính thuế)

=> Tại sao “nhầm lẫn” về Giấy In Tiền và Tiền Tệ Đã In, mà Quan Thuế Việt Nam lại tuyên bố cho phép LẤY TIỀN ĐỒNG VIỆT NAM không phải đóng Thuế VAT/TVA 10%, trong khi ấy nếu lấy US Đo-la hay Euro phải đóng VAT/TVA 10%. Chính về điểm này mà tôi thấy Nguyễn Tấn Dũng cải chính”nhầm lẫn” trong DẤU ĐẦU HỞ ĐUÔI”. Nhà Nước CSVN muốn ăn cướp Ngọai tệ của Kiều Bào và những Công ty Nước ngòai bằng biện pháp ngu như con chó dấu đầu hở đuôi.

KẾT LUẬN:

Hãy chuyển Tiền CHUI cho gia đình để sống. Hãy chuyển Đo-la và nói với Gia đình hãy giữ kỹ Đo-la. Chỉ đổi khi cần để sống. Đừng để cho CSVN thu lấy Đo-la bằng cách cho ra Tiền Đồng Việt Nam không Bảo Chứng Kinh tế, nghĩa là Tiền mới in ra (Inflation Monétaire).

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

20.01.2009

CHỦ ĐỀ: PHẢI DỨT BỎ CHỨ KHÔNG CHỈ CẢI CÁCH CƠ CHẾ HIỆN HÀNH:

Bài 05:

LẠM PHÁT TIỀN TỆ (INFLATION MONETAIRE)

CỦA MỘT NHÀ NƯỚC ĐỘC TÀI

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Web: http://vietTUDAN.net/11604/index.html

02.10.2008

Vào tháng 10 năm ngoái 2007, khi viết về những triệu chứng Lạm phát trong những nước bắt đầu phát triển, trong đó có Việt Nam, chúng tôi đã dựa trên những bài viết của những Nhà Kinh tế chuyên nghiệp, những Giáo sư Kinh tế như Alain FAUJAS, Florin AFTALION đăng trong nhật báo LE MONDE số 19523, thứ Tư, ngày 31.10.2007 với những đầu đề như: (1) L’INFLATION FRAGILISE LES PAYS EMERGENTS (Lạm Phát làm yếu những nước bắt đầu phát triển); (2) L’INFLATION DETRUIT UNE ECONOMIE, MEME SI LES POLITIQUES PEUVENT L’APPRECIER (Lạm Phát phá hủy một nền Kinh tế, ngay cả khi Chính trị có thể chuộng nó); (3) LES PAYS EMERGENTS MALADES DE LA HAUSSE DES PRIX (Những nước bắt đầu phát triển bị bệnh hoạn vì vật giá tăng).

Kinh tế gia Alain FAUJAS đã khẳng định như sau:”Lorsque l’emprise politique (partis communistes chinois ou vietnamien) s’étend au commerce, à la finance et à l’industrie, le consommateur subit de plein fouet des prix arbitraires” (LE MONDE, Mercredi 31.10.2007, page 13) (Khi có xâm lấn chính trị (các đảng Cộng sản Trung quốc hay Việt Nam) vào thương mại, tài chánh và kỹ nghệ, thì người tiêu thụ phải chịu đựng thẳng tay những giá cả độc đoán).

Giáo sư Florin AFTALION đã quá kinh nghiệm với những chính quyền tại các nước đang phát triển, nhất là những chế độ độc tài:”… dans les pays en développement le controle de la création monétaire est le plus souvent entre les mains du pouvoir politique, et non de banques centrales indépendantes. L’inflation est un moyen de fiancement très commode. Elle est apprécìee par les hommes politiques dans la mesure òu elle permet à court terme d’accorder les hausses de salaires et des subventions, de mettre de l’huile dans les rouages.” (LE MONDE Mercredi 31.10.2007, page 2) (… tại những nước đang phát triển, việc kiểm soát phát hành tiền tệ thường nằm trong tay của quyền lực chính trị, và không ở những ngân hàng trung ương độc lập. Lạm phát là một cách thế tài trợ rất thuận tiện. Nó được ưa chuộng bởi những người làm chính trị ở phương diện nó cho phép trong ngắn hạn tăng lương và trợ cấp các Công ty, cho phép bỏ dầu vào guồng máy.)

Sau khi viết xong loạt bài này, thì đầu năm 2008, tình hình Lạm phát bùng nổ ở Việt Nam với mức cao đặc biệt. Vật giá tăng vọt và Dân nghèo khổ cực. Nhà nước ồn ào đưa ra những biện pháp chống Lạm phát. Thế rồi sau hồi ồn ào với những biện pháp để mỵ dân, Dân nghèo vẫn tiếp tục sống trong khổ cực vì vật giá, nhưng Nhà nước yên tiếng không và người ta không biết kết quả của những biện pháp chống Lạm phát ra sao.

Cuộc Khủng hoảng Tài chánh/ Kinh tế tại Việt Nam bùng nổ từ đầu năm 2008. Rồi ngày nay, cuộc Khủng hoảng Tài chánh/Kinh tế đang diễn ra trầm trọng từ Hoa kỳ, Liên Aâu và toàn Thế giới, chắc chắn mang ảnh hưởng tàn phá thêm đến Tài chánh/Kinh tế Việt Nam.

Bài QUAN ĐIỂM thứ 5 trong loạt bài Chủ đề này chỉ hạn hẹp vào Lạm phát ở phương diện Tiền tệ. Chúng tôi bàn tới những khía cạnh sau đây:

=> Tình trạng Lạm phát là như thế nào

=> Lý thuyết về Tương quan Tiền tệ và Đời sống Kinh tế thực

=> Lạm phát Tiền tệ (Inflation Monétaire) ở Việt Nam

=> Lạm phát Tiền tệ được che chở ở một Nhà Nước dộc tài nắm Độc quyền Kinh tế

Tình trạng Lạm phát là như thế nào

Tình trạng Lạm phát có thể được định nghĩa theo những góc nhìn khác nhau. Giáo sư Joseph DEISS là cựu Bộ trưởng Kinh tế và cựu Tổng Thống Thụy sĩ. Chúng tôi đưa ra những định nghĩa của Gs Joseph DEISS vì cũng là đồng nghiệp của chúng tôi (Trích trong cuốn ANALYSE ECONOMIQUE DE LA SUISSE, Collection Vie et Economie, Edition Fragnìeres Suisse 1982).

Đứng về Thị trường tiêu thụ thực của Sản phẩm, thì “L’inflation est une situation de déséquilibre: il y a inadaptation entre l’offre et la demande de biens et de services“ (Lạm phát là tình trạng mất thăng bằng: một việc không cân xứng giữa cung và cầu cũa hàng hóa và dịch vụ).

Đứng về liên quan đến Tiền tệ, thì “L’inflation est un processus de hausse des prix. La monnaie se déprécie par rapport aux marchandises et elle perd une partie de son pouvoir d’achat. (Lạm phát là một tiến trình tăng giá cả. Tiền tự mất giá so với hàng hóa et đồng tiền mất một phần khả năng mua bán hàng của nó.)

Như đầu đề của Bài đã hạn định, chúng tôi chỉ quan tâm đến câu định nghĩa thứ hai về Lạm phát trong tương quan giữa Tiền tệ và Hàng hóa Kinh tế thực. Chính mối tương quan này mà chúng ta phải tìm hiểu Lạm phát Tiền tệ đã dự phần vào Lạm phát tổng quát ở Việt Nam như thế nào.

Chúng tôi muốn lấy một tỉ dụ nôm na cho dễ hiểu tình trạng Lạm phát liên quan đến Tiền tệ. Người Công nhân lĩnh lương được 150’000 đồng. Anh dành ra 40’000 đồng để mỗi sáng đi ăn phở. Đầu năm, giá tô phở là 2’000 đồng. Như vậy là anh có thể ăn được 20 tô phở. Phở là hàng hóa thực của Kinh tế. Đến giữa năm, giá mỗi tô phở là 4’000 đồng. Lương của anh vẫn giữ nguyên 150’000 đồng/ tháng và anh vẫn chỉ có thể dành ra 40’000 đồng để ăn phở Như vậy lúc này, anh chỉ có thể mua được có 10 tô phở. Nếu việc sản xuất phở giảm lượng đi, thì đó là Lạm phát của đời sống Kinh tế thực. Nhưng nếu việc sản xuất lượng phở vẫn như cũ, thì việc Lạm phát này có hai lý do: một là người bán phở tăng giá vì tình trạng Kinh tế chung hoặc là do đầu cơ; hai là số Tiền 40’000 đồng anh đang cầm đã mất giá, nghĩa là không còn khả năng mua phở như đầu năm.

Chính ở khía cạnh mất giá đồng tiền này mà chúng tôi đi tìm những lý do cho Lạm phát Tiền tệ (Inflation Monétaire). Cái việc mất giá đồng tiền này không phải là do anh làm. Vậy thì do ai ?

Lý thuyết về Tương quan Tiền tệ

và Đời sống Kinh tế thực

Có hai giai đoạn đưa ra những Lý thuyết cắt nhgĩa tương quan giữa đồng Tiền (tờ giấy 1’000 đồng chẳng hạn) và Đời sống Kinh tế với hàng hóa thực (tô phở chẳng hạn). Không ai nhai tờ giấy 1’000 đồng để bụng khỏi đói. Nhưng ăn tô phở thì bụng hết đói. Việc hết đói là đời sống kinh tế thực, trong khi ấy tờ giấy 1’000 đồng chỉ là phương tiện mua tô phở. Vì vậy, người ta phân biệt ra hai Lãnh vực: Lãnh vực Đời sống Kinh tế thực và Lãnh vực Tiền tệ, Tài chánh. Hai Lãnh vực có những liên hệ như thế nào ?

=> Lý thuyết Định Lượng Tiền bạc (Théorie Quantitative de la Monnaie)

Đây là Lý thuyết đơn giản và tiên khởi cắt nghĩa tương quan giữa Lãnh vực Tiền tệ, Tài chánh và Lãnh vực Đời sống Kinh tế thực. Lý thuyết được đưa ra đầu tiên ở Thế kỷ XVIII bởi David HUME và Richard CANTILLON. Theo hai tác giả này, thì nếu tăng gấp đôi lượng tiền cho một cộng đồng Kinh tế, thì tức khắc vật giá sẽ tăng lên gấp đôi. Nhưng phải đợi đến cuối Thế kỷ XIX và đầu Thế kỷ XX, thì Irving FISHER mới đưa ra Công thức sau đây:

M.V

——– = P

T

M : Lượng Tiền thả ra cho cộng đồng Kinh tế; V : Tốc độ lựong Tiền lưu hành; T: Những sản phẩm thực Kinh tế lưu hành trong Cộng đồng; P: Mức tổng quát giá cả.

Cứ theo Công thức của FISHER, thì nếu lượng tiền lưu hành (M.V) không thay đổi, mà Lượng hàng hóa lưu hành (T) sút kém, thì Vật giá tổng quát (P) tăng lên. Đây là Lạm phát thực. Nhưng nếu mức sản xuất và lưu hành hàng hóa giữ nguyên, mà vì lý do nào đó Lượng Tiền lưu hành tăng lên, thì Vật giá tổng quát (P) cũng tăng lên. Đây là Lạm phát về phía Tiền tệ. Việc tăng Lượng Tiền có thể do việc tung ra cộng đồng một số Tiền mới in, hoặc do việc tăng tốc độ lưu hành Tiền tệ (V). Tỉ dụ bình thường Công nhân lĩnh lương tháng. Nhưng nếu áp dụng việc trả Lương tuần (như bên Mỹ), thì tốc độ lưu hành Tiền sẽ được nhân tăng lên.

=> Lý thuyết Hội nhập Tiền tệ (Théorie de l’Intégration Monétaire)

Từ J.M.KEYNES, nhất là Milton FRIEDMAN, trường phái Chicago, thì Lãnh vực Tiền tệ, Tài chánh không đứng ngoài Lãnh vực Đời sống Kinh tế thực như khách bàng quan. Phải có một sự Hội nhập Tiền tế, Tài chánhä vào Lãnh vực Đời sống Kinh tế để lượng tiền mới mang một giá trị mua bán. Chu trình Hội nhập như sau:

Đồng Tiền mới in ra từ Ngân Hàng Phát Hành (Trung ương) chưa mang giá trị mua bán. Đó chỉ là một mảnh giấy không hơn không kém. Đồng Tiền ấy phải qua hệ thống sản xuất dưới dạng trả lương cho Công nhân chẳng hạn. Công nhân nhận được đồng Tiền. Đây là đồng Tiền bắt đầu có giá trị mua bán. Khi hàng hóa sản xuất thực được đưa ra Chợ, Công nhân mang đồng Tiền đến mua hàng hóa, thì có sự tương đương của đồng Tiền với Hàng hóa. Khi có sự tương đương như vậy, thì đây là đồng Tiền thực, có giá trị mua bán.

Chính đời sờng sản xuất Kinh tế thực đã mang lại cho tờ giấy Tiền lúc ban đầu có một giá trị (Pouvoir d’Achat).

Bây giờ nếu vì một lý do nào đó, Ngân Hàng Phát Hành in ra một lượng Tiền mới tinh mà không cho lượng tiền mới ấy vào Chu trình Hội nhập, thì lượng Tiền mới này củng chỉ là mớ giấy chưa có giá trị mua bán (Pouvoir d’Achat). Nếu Nhà Nước đem số Tiền mới in này thả đại vào Lượng Tiền đang lưu hành, thì đó là hành động lưu manh đánh lận con đen pha lộn Tiền thực (đã Hội nhập) và Tiền chưa có khà năng Kinh tế (chưa Hội nhập). Đây là hành động ăn ướp giá trị Tiền thực của Công nhân… Khối Tiền đã Hội nhập cộng chung với Khối Tiền chưa Hội nhập làm cho Vật giá tăng lên, nghĩa là Tiền mất giá. Đây là hành động ăn cướp Tiền tệ phải xử tử hình theo Luật Tiền tệ.

Một Nhà Nước tự động tăng lượng Tiền mới chưa Hội nhập Kinh tế là Nhà Nước đáng phải chịu tội tử hình này.

Lạm phát Tiền tệ

(Inflation Monétaire) ở Việt Nam

Theo những lý luận trên đây, nhất là việc Hội nhập Tiền tệ, chúng ta xem đâu là cái phần Lạm phát Tiền tệ làm cho tình trạng Lạm phát ở Việt Nam trở thành trầm trọng. Cái phần này làm cho đồng Tiền Việt Nam mất giá. Trước khi nói đến tình trạng Lạm phát Tiền tệ ở Việt Nam, chúng tôi đưa ra những tỉ dụ lạm phát có tính cách Lịch sử.

Xin nhắc lại lời khẳng định của Giáo sư Florin AFTALION về những chính quyền tại các nước đang phát triển, nhất là những chế độ độc tài:

”… dans les pays en développement le controle de la création monétaire est le plus souvent entre les mains du pouvoir politique, et non de banques centrales indépendantes. L’inflation est un moyen de fiancement très commode. Elle est apprécìee par les hommes politiques dans la mesure òu elle permet à court terme d’accorder les hausses de salaires et des subventions, de mettre de l’huile dans les rouages.” (LE MONDE Mercredi 31.10.2007, page 2)

(… tại những nước đang phát triển, việc kiểm soát phát hành tiền tệ thường nằm trong tay của quyền lực chính trị, và không ở những ngân hàng trung ương độc lập. Lạm phát là một cách thế tài trợ rất thuận tiện. Nó được ưa chuộng bởi những người làm chính trị ở phương diện nó cho phép trong ngắn hạn tăng lương và trợ cấp các Công ty, cho phép bỏ dầu vào guồng máy.)

Vào những thập niên 1980, tình trạng Lạm phát Tiền tệ lan tràn tại Phi Châu và Nam Mỹ. Lạm phát Tiền tệ ở Ba Tây lên tới mức 1000% vào thập niên 1980.

Tỉ dụ một Sĩ quan cấp Tá từ trong rừng tại Phi châu, dẫn quân về Thủ đô làm Đảo chánh (Cách Mạng). Trong tình trạng chiến tranh dành quyền hành, nền Kinh tế thực không tăng mà còn tụt dốc, nghĩa là số lượng hàng hóa(T) giảm hẳn. Nhưng Oâng Tá ấy lên làm Nguyên Thủ Quốc gia, bây giờ phải nuôi quân sĩ và nuôi công chức. Làm thế nào để trả lương hàng tháng. Oâng đến Ngân Hàng Phát Hành và yêu cầu Thống Đốc in cho 10 tỉ đơn vị tiền hiện hành. Oâng Thống Đốc thấy đây là trái nguyên tắc phát hành Tiền tệ. Nhưng Oâng Tá Nguyên Thủ Quốc kề súng lục vào màng tai Thống Đốc. Thế là 10 tỉ tiền mới được in ra để Oâng Tá trả ương lính và công chức. Tỉ dụ khối Tiền đã hội nhập (M.V) và có giá trị mua bán hiện giờ là 5 tỉ và lượng hàng hóa sản xuất và lưu hành (T) là 20’000’000 đơn vị. Vật giá tổng quát (P) được tính hiện hành với khối tiền đã hội nhập kinh tế như sau:

M.V 5’000’000’000 đơn vị tiền

——— = P = ———————————- = Giá = 250 đơn vị tiền cho 1 đơn vị hàng

T 20’000’000 đơn vi hàng

Nhưng vì tình trạng chiến tranh, Đảo Chánh, Cách Mạng, nên số lượng hàng sản xuất và lưu hành giảm xuống chỉ còn 10’000’000 đơn vị. Đồng thời Oâng Tá thả trực tiếp (không Hội nhập Kinh tế) số tiền mới in 10 tỉ vào cộng đồng Kinh tế qua ngả trả lương trực tiếp cho lính và công chức. Giá tổng quát của Thị trường sẽ lạm phát như sau:

M.V 15’000’000’000 đơn vị tiền

——— = P = ———————————- = Giá = 1’500 đơn vị tiền cho 1 đơn vị hàng

T 10’000’000 đơn vi hàng

Lạm phát tổng quát tăng 500%. Nếu không tăng lượng tiền mới in ra và nếu chỉ có giảm lượng hàng, thì lạm phát chỉ tăng 200%. Như vậy trong 500% Lạm phát tổng quát, Lạm phát Tiền tệ (Inflation Monétaire) là 300%. Cái Lạm phát 200% là do yếm kém Kinh tế.

Qua tỉ dụ tính toán trên đây, chúng ta có thể nói rằng tình trạng Lạm phát ở Việt Nam đặc biệt cao hơn các Quốc gia trong vùng mặc dầu cùng ở trong hoàn cảnh Kinh tế chung như nhau. Việc lạm phát cao trội đặc biệt này ở Việt Nam đến từ hai phía:

* Về sản xuất Kinh tế thực sự: yếu kém từ những Tập đoàn Kinh tế Nhà Nước chỉ lo tham nhũng, lãng phí mà không lo tăng năng suất hoạt động trong ngành nghiệp. Các Tập đoàn này làm những việc bên lề như dùng vốn chơi chứng khoán chẳng hạn.

* Về phía Tiền tệ: đó là sự phát hành không Hội nhập Kinh tế những phương tiện Tiền tệ:

=> Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam theo lệnh của quyền lực Chính trị độc tài, cho in Tiền mới ra (chưa Hội nhập Kinh tế) để thả vào Lượng Tiền thực đã Hội nhập. Đây là việc làm cướp bóc Tiền thực của người dân đã kiếm được qua Hội nhập Kinh tế (Tiền lương). Hành động này là hành động ăn cướp đáng tội tử hình. Nếu chúng ta lưu ý đến những vụ đổi Tiền ở Việt Nam, thì đây cũng là dịp để ăn cướp Tiền thực có giá trị mua bán hàng hóa.

=> Hệ thống Ngân Hàng Thương mại không phát hành Tiền công khai (Billets de Banque) như Ngân Hàng Nhà Nước, nhưng lại phát hành Tiền Tín dụng (Monnaies Scripturales) như Credit Cards, Cheques, Letter of Credit, Promissory Notes, Bank Guarantees, Standby Letter of Credit. Đây là những phương tiện mua bán giống như Tiền tệ. Khi các Ngân Hàng Thương Mại phát hành bừa bãi Tiền tệ tương lai (Virtual Money) chưa có hiện thực để tiêu dùng cho hàng hóa hiện tại như vậy, thì đó là nguồn làm tăng Khối Tiền đang lưu hành và do đó làm Lạm phát Tiền tệ. Việc phát hành này còn tệ hơn nữa khi mà những Ngân Hàng Thương mại lại thiếu phần tiền cọc tối thiểu bảo chứng. Tôi xin kể ra tỉ dụ cụ thể: cách đây 5 năm, tôi nhận được một tờ Bảo Lãnh Ngân Hàng (Bank Guarantee) phát hành bởi Ngân Hàng Hàng Hải Việt Nam. Tờ Bảo Lãnh trị giá tiền mặt (Face Value) là USD.300’000’000.-, trong khi đó tôi biết vốn của Ngân Hàng này chưa tới USD.10’000’000.- Tờ Bảo Lãnh được chuyển qua Texas cho một Công ty Mỹ gốc Việt, rồi chuyển qua California. Từ California, tờ Bảo Lãnh được chuyển về Tân Đề Li cho một Công ty Tài chánh Aán độ. Công ty này chuyển sang Geneva cho tôi để nhờ tôi lo liệu đầu tư vào Chương Trình Lợi Nhuận Cao. Việc phát hành này làm tăng Khối Tiền và tất nhiên đưa đến Lạm phát Tiền tệ, nếu chúng ta xử dụng mua bán trong Lãnh vực Kinh tế thực sự.

Lạm phát Tiền tệ

được toàn quyền áp dụng trong CƠ CHẾ

Chính trị độc tài nắm Độc quyền Kinh tế

Như trong phần trên, chúng ta đã thấy việc Lạm phát Tiền tệ do quyết định dộc đoán của một Oâng Tá nắm quyền là hành động ăn cướp Tiền bạc của giới làm Kinh tế lương thiện, nhất của giới lao động bán sức lực mình đổi lấy đồng Tiền thực.

Việc cướp bóc qua Lạm phát Tiền tệ như vậy rất khó thấy cho Dân chúng. Làm thế nào Dân cầm Tiền đã Hội nhập Kinh tế phân biệt được với đồng Tiền mới in ra trái phép do Nhà Nước tung ra. Việc này khó thấy ngay trong một Thề chế có Dân chủ, cho Tự do Báo chí.

Nếu trong một CƠ CHẾ do Độc tài Chính trị nắm Độc quyền Kinh tế, lại không cho Tự do Báo Chí, thì làm thế nào mà Dân chúng nhìn thấy những cuộc ăn cướp khổng lồ qua Lạm phát Tiền tệ. Không thể tin lời hứa CSVN không làm Lạm phát Tiền tệ.

Lãnh vực Tiền tệ là Lãnh vực không thể làm việc với lòng tin tưởng. Trai gái yêu nhau, thề nguyền chung sống như hình với bóng, thậm chí thề hứa chết cho nhau. Nhưng khi cưới nhau, thì phải ký giấy Tiền anh, anh tiêu và Tiền em, em tiêu (Séparation des biens) không còn tin nhau nữa.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

http://www.vietnamexodus.org/vne0508/vnenews/bandocviet/nguyenphuclien/ThueVAT10_LamPhatTienTeTaiVN.htm

Free download: Suc Vat Ho Chi Minh Súc Vật Hồ Chí Minh Dâm Dục Explicit Content (+18yrs pls)

Download to play: SucVatHoChiMinhDamDucWMV.rar file: (http://www.esnips.com/web/dadaocongsan) 14.3 MB (Phim cấm trẻ em dưới 18 tuổi!!!)

http://www.esnips.com/doc/17992ad8-b10e-41b3-bcbf-97bb9489177d/SucVatHoChiMinhDamDucWMV

Phải đưa Nguyễn Tấn Dũng (tay sai suc vat ho chi minh súc vật hồ chí minh) ra toà

Phải đưa Nguyễn Tấn Dũng ra toà
CĐ Người Việt Tị Nạn CS phải đưa NTD ra tòa về những tội ác giết nhiều người
Và tội ác của Nguyến Tấn Dũng là gì ?

Ai là nhân chứng, Ai có bằng chứng
về những tội ác của tên Nguyễn tấn Dũng

xin liên lạc với TruyToNTD@yahoo.fr  Địa chỉ email này đang được bảo vệ khỏi chương trình thư rác, bạn cần bật Javascript để xem nó
để lôi nó ra Toà như trường hợp Pinochet ngày 16/10/1998 tại Luân Đôn.

1 – Tên sát nhân Việt Gian Nguyễn Tấn Dũng có tội làm Việt Gian bán nước, làm tay sai cho Tàu, bán phụ nữ trẻ em từ 4 tuối trở lên . Dữ kiện này CNN đã trình chiếu nhiều lần. Chúng đưa ra chính sách cho công an lục lọi khắp làng xã cướp đất đẩy đời sống nông dân đến khốn khổ cùng cực và dùng chính sách chiêu dụ, rũ reng, hay bắt cóc, cưởng bức phụ nữ trẻ em bán cho các ổ điếm Thai lan, Cam bốt, Lào, Miến điện, Trung đông, Singapore, Đài loan, Đại Hàn … bọn chúng cướp đất đai nhà cửa để nhân dân phải lang thang trở thành dân oan, trở thành đói nghèo phải bỏ nước ghi danh làm lao động, nô lệ quốc tế. Đó là những trọng tội với nhân dân Việt Nam và tổ quốc.

2 – Tên sát nhân Việt Gian Nguyễn Tấn Dũng có tội với những người yêu nước là tổ chức lập kháng chiến ma Việt Nam Phục Quốc gài bẩy bắt nhiều người thanh niên, tra tấn dã man và đưa đi nhiều người dân vô tội xử bắn,

3 – Tên Việt Gian khát máu Nguyến Tán Dũng có tội với người Việt tị nạn Cộng Sản là chính nó âm mưu, tổ chức đi chui, đi bán chánh thức, bán bãi, bán ghe tàu để thu gom tiền, lường gạt, cướp tài sản, cướp vòng vàng, đẩy thuyền nhân lên ghe tàu và cho đồng bọn người nhái lặn theo ghe, tàu cài đặt chất nổ giết hết những thuyền nhân tị nạn. Những ai còn sống sót lội vào bờ đểu bị bắt, hay bị nhận chìm xuống nước. Nhiều thiếu phụ tay nách con lội vào bờ bị đập đầu chìm xuống nước chết. Dân làng chung quanh muốn ra cứu vớt người vô tội bị chúng dí súng vào đầu cấm cứu người. Những ai trong cộng đồng người Việt tị nạn Cộng Sản là nhân chứng sống hoặc có thân nhân bị giết, bị mất tích, cá nhân hay thân nhân bị tù tội, bị tra tấn, bị hãm hiếp bởi đám tay sai của Việt Gian Nguyễn Tấn Dũng cần lên tiếng thưa tên sát nhân Nguyến Tấn Dũng ra tòa hình sự, yêu cầu trát tòa tầm nã bất cứ nơi nào tội phạm Nguyến Tấn Dũng đi đến.

(Chú thích) Theo bài viết của Nguyễn Trung Chính thì tiểu sử của tên sát nhân Việt Gian Nguyễn Tấn Dũng rất mơ hồ : Theo tiểu sử chính thức của ông thì ông là con của tướng Nguyễn Tấn Minh nhưng cả nước biết ông mồ côi cha rất sớm và trở thành con nuôi của ông Lê Đức Anh. Ông sinh ngày 17/11/1949 tại thị xã Cà Mau.

Có dư luận cho biết là tên sát nhân Nguyễn Tấn Dũng là con Chệt, con của Tàu Cộng nên chuyện nó thường xuyên đi qua Tàu cộng để chầu chúa xin chỉ thị và trở về nước nỗ lực thi hành chính sách biến Việt Nam trở thành tỉnh Giao chỉ của Tàu. Ngoài ra, tên sát nhân Việt Gian Nguyễn Tấn Dũng còn đem cái mồm đi sục sạo các quốc gia vùng Nam Mỹ, Liên bang Nga, Đông âu … để làm loa tuyên truyền, loa thông tin, loa chỉ thị cho chúa Tàu cộng.

Trong giai đoạn 1981–1993 này Nguyễn Tấn Dũng lên chức ào ạt nhờ Lê Đức Anh đã trở thành cánh tay mặt của Lê Đức Thọ. Ông lên tới cấp bậc trung tướng và trở thành thứ trưởng thứ nhất bộ công an. Điều dối trá của tiểu sử chính thức là nó đã mô tả Nguyễn Tấn Dũng như một cán bộ làm công tác đảng và công tác hành chính. Thực sự thì trong giai đoạn 1981–1987 Nguyễn Tấn Dũng là trưởng công an huyện Hà Tiên và được giao một công tác cực kỳ quan trọng : làm kinh tài cho đảng bằng cách tổ chức buôn lậu tại của biển Hà Tiên. Những ai từng ở Rạch Giá trong giai đoạn này đều đã thấy mỗi đêm cửa biển Hà Tiên rực sáng vì hàng ngàn thuyền buôn lậu Thái Lan đến đậu ngoài khơi với đủ thứ hàng chờ các thuyền con từ đất liền ra “ăn hàng”. Trong thời gian này Nguyễn Tấn Dũng cũng đã lập một thành tích lớn và được phong “anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân” nhờ gài bẫy bắt được Trần Văn Bá, một chiến sĩ Kháng Chiến Phục Quốc trở về từ Paris.

Cần lưu ý là trước đó, trong các năm 1976–1977 Nguyễn Tấn Dũng, dưới lệnh của Võ Văn Kiệt và Võ Viết Thanh cùng đã tham gia vào một tội ác đẫm máu khác : thành lập tổ chức kháng chiến giả mang tên là «Đảng Việt Nam Phục Quốc» để gài bẫy bắt những thanh niên miền Nam chống chế độ cộng sản. Hàng ngàn thanh niên đã sa lưới, và dù họ chỉ là những thanh niên ngây thơ bị mắc lừa nhiều người đã bị xử bắn.

xin liên lạc với TruyToNTD@yahoo.fr  Địa chỉ email này đang được bảo vệ khỏi chương trình thư rác, bạn cần bật Javascript để xem nó

http://thangtien.de/index.php?option=com_content&task=view&id=820&Itemid=211

Trinh Cong Son VGCS va Thanh Phan Thu 3 (tay sai suc vat ho chi minh súc vật hồ chí minh) phá hoại Miền Nam – Chinh Khi Viet va LS Dinh Thach Bich Tranh Luan ở Paltalk