Phản Tỉnh

Phản Tỉnh

Năm nay là lần đầu tiên tôi đến Little Saigon vào dịp gần Tết. Vợ chồng anh C. đến khách sạn đón. Sau bữa cơm chiều, anh chị cho tôi đến Phước Lộc Thọ; một người bạn học cũ sẽ đón tôi ở đó. Bên ngoài Phước Lộc Thọ tấp nập người đi dạo chợ Tết. Ghé qua gian hàng sách, thấy cuốn sách tựa “Suy Tư và Ước Vọng” với tên tác giả Nguyễn Thanh Giang, tò mò tôi cầm lên xem thử. Anh C.. thấy vậy nhất định mua cho tôi và bảo để mang về khách sạn đọc cho đỡ buồn.

Ông Nguyễn Thanh Giang, tôi thấy nhắc đến đã nhiều trên các sách báo và các diễn đàn nhưng thật tình tôi chưa bao giờ đọc bài ông viết. Tối hôm đó chỉ mới xem sơ tôi đã giật mình. Ở trang 17, ông viết: “Nhưng suốt mấy thập kỷ gần đây đất nước lại bị phân chia, nửa này xây dựng chủ nghĩa xã hội, nửa kia lệ thuộc chủ nghĩa tư bản.” Ở trang 179, ông lại viết: “Việt Nam trong nửa cuối thế kỷ XX là nước sa lầy vào chiến tranh triền miên lâu dài và đau khổ nhất hoàn cầu. Bốn cuộc chiến, hết đánh Pháp, hết đánh Nhật, đánh Mỹ lại đánh Khmer Cộng Sản và đánh Trung Quốc, đằng đẳng suốt 40 năm.”

Ông Nguyễn Thanh Giang ơi, cái cuộc chiến đánh Mỹ ông nói đến ở đây có phải là cùng cái cuộc chiến Quốc Cộng huynh đệ tương tàn? Cái nửa xây dựng chủ nghĩa xã hội của ông xây dựng bằng gì thế ông? Cái nửa xây dựng thì cái nửa nào đã đem chiến tranh, hận thù đến với quê hương. Cái nửa nào với dã tâm xâm chiếm miền Nam, dù xương có chất thành đồng, dù máu có chảy thành sông .

Ngày ấy tôi còn quá nhỏ để hiểu nhiều về cái nửa mà ông gọi là lệ thuộc chủ nghĩa tư bản. Tôi xin kể sơ ông nghe những gì tôi vẫn nhớ.

Tôi nhớ một mái ấm gia đình. Bố tôi dù bận bịu vẫn mỗi tối kèm dậy con, không chỉ việc học mà về cả những điều nhân nghĩa. Mẹ tôi tần tảo bán buôn giúp chồng nuôi đàn con dại. Tôi nhớ mái trưòng trung học, nơi bạn bè chúng tôi tập tành mơ tưởng đến dân tộc, đến quê hương. Tôi nhớ những đêm nhìn bóng hỏa châu rơi, những đêm nghe tiếng pháo kích vọng về. Tôi nhớ Tết Mậu Thân với vết đạn thù loang lổ trên tường trường Bàn Cờ, ngôi trường tiểu học của tôi. Và tôi mãi không quên hình ảnh mẹ tôi lặng người trước tin anh tôi chết trận.

Đó, đó là những gì tôi nhớ về cái nửa mà ông cho là lệ thuộc chủ nghĩa tư bản. Cái nửa của những người chỉ muốn sống với những giấc mơ hiền hòa và đơn sơ đó ông.

Qua bài viết của ông, tôi lại được biết thêm về lời lẽ của một người mà ông bênh vực: ông Trần Độ. Ông Trần Độ cho rằng: “Đảng bây giờ đã khác hẳn Đảng ngày xưa! … đã khác rất xa Đảng của những năm 40, 50, 60. Vì vậy, nó hầu như không còn là Đảng của tôi nữa.”

Thưa cái Đảng mà các ông luyến tiếc, tôn thờ của thời điểm 40, 50, 60 có phải cái Đảng của thời điểm với những cuộc thủ tiêu những người yêu nước nhưng không cùng chính kiến, của cải cách ruộng đất với những cuộc đấu tố dã man, không chút tình người.

Đã nghe nhiều đến hai chữ phản tỉnh. Đã thấy ông và những người bạn ông gọi những người phê bình ông nào là những thằng nhãi con, nào là những người chống Cộng cực đoan.

Thưa ông Nguyễn Thanh Giang và những người cùng hàng ngũ phản tỉnh như ông.

Chúng tôi tuổi Đảng thì không, mà tuổi đời thì thật sự là những thằng nhãi con so với các ông. Xin trọng các ông vì cái tuổi đời, xin khinh các ông về cái tuổi Đảng. Mỗi ngày tuổi Đảng của các ông là một vết dao hằn trên lưng Mẹ Việt Nam, là một nhát cuốc đẩy quê hương đến vực thẳm hôm nay. Xin ngưỡng phục các ông trước can đảm phản kháng lại cái thành phần lãnh đạo Đảng Cộng Sản hôm nay, những người đồng chí cũ của các ông. Nhưng xin phép được phỉ nhổ lên những tiếp tục ngụy biện cho một chủ nghĩa phi nhân. Phản có lẽ có, nhưng Tỉnh thì phải dứt khoát rằng chưa.

Lại bàn về chữ cực đoan, không biết cái cực đoan nào sánh được với những tội ác của cái Đảng của các ông đối với dân tộc. Không bàn tay thì cũng bộ óc của các ông góp phần vào những mồ chôn tập thể dân lành của Tết Mậu Thân, những đầy đọa trên thân xác trăm ngàn người tù cải tạo. Tỉnh là khi can đảm nhìn nhận những sai lầm man rợ của cái Đảng mà các ông đã tôn thờ. Tỉnh là khi can đảm xóa bỏ Đảng để trở về với cái bản chất hiền hòa, trọng nhân, trọng nghĩa của nòi giống Việt.

Xóa bỏ Đảng là một điều hiển nhiên sẽ có trong tiến trình dân chủ hóa Việt Nam. Quê hương đang mong chờ đón nhận những bàn tay đóng góp từ những tâm hồn phản tỉnh chân chính, những con tim còn biết rung động trước những khổ đau của dân tộc. Vẫn chưa muộn màng lắm đâu ông Nguyễn Thanh Giang!

( ????? Khuyết Danh ???)

http://www.conongviet.com/


hồ chí minh súc vật, nông đức mạnh súc vật, nguyễn tấn dũng súc vật, nguyễn minh triết súc vật, dcsvn súc vật, ditmecodosaovang, ditmehochiminh, ditmenongducmanh, ditmenguyentandung, ditmenguyenminhtriet, dadaocongsan, latdocongsan, tieudietcongsan, hochiminhsucvat, sucvathochiminh, sucvatnongducmanh, sucvatnguyentandung, sucvatnguyenminhtriet, dadaovietcong, iavaomathochiminh, iavaomatnongducmanh, iavaomatnguyentandung, iavaomatnguyenminhtriet, súc vật lê khả phiêu, lê khả phiêu súc vật, suc vat le kha phieu, le kha phieu suc vat , lekhaphieu, suc vat vo nguyen giap, sucvatvonguyengiap, vonguyengiapsucvat, súc vật võ nguyên giáp, võ nguyên giáp súc vật, ditmevonguyengiap, iavaomatvonguyengiap

Advertisements

CHUYỆN ĐẢNG TA: SỐ TỬ VONG CỦA QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN “TA” LÀ BAO NHIÊU

CHUYỆN ĐẢNG TA: SỐ TỬ VONG CỦA QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN “TA” LÀ BAO NHIÊU?

————————————– Dép Râu —————————————-

Từ trước đến nay, đảng ta giữ bí mật con số thanh niên nam nữ mà đảng đã đưa vào miền Nam cho B52 rải thảm. Chỉ úp mở về con số mất tích là ba trăm nghìn, để cân bằng với con số binh sĩ miền Nam tử trận đã được thống kê chính xác trên giấy tờ.

Binh sĩ miền Nam chết trên ba trăm nghìn, cộng với số đồng bào miền Nam được bộ đội miền Bắc và Mặt Trận Giải Phóng “giải phóng” trên trăm nghìn. Ám sát, giật mìn xe đò, pháo kích… Riêng vụ Mậu Thân ở Huế, đảng ta, theo lời chúc Tết của bác Hồ “Tiến lên chiến sĩ đồng bào. Chôn sống dân Huế, Xuân nào vui hơn…”, đã “giải phóng” gần chục nghìn rồi. Đây là thành tích của bộ đội nhân dân anh hùng dâng lên Bác và Đảng nhân dịp Xuân Mậu Thân.

“Chí căm thù. Đợi lệnh truyền ra ta giết hết. Đời chúng ta, đâu có giặc là ta cứ đi….”. (bài hát của quân đội nhân dân, trong đó có Dép Râu tôi).

Giết đồng bào miền Nam vô tội là chiến công hiển hách của quân đội nhân dân anh hùng. Thế nhưng, đánh nhau với Trung Cộng thì chỉ thắng bằng mồm. Sau bài học đó, đến những trận đánh ở núi Lão Sơn (1984-1989) Trung Cộng dần cho phù mỏ, chiếm luôn lãnh thổ Việt Nam mà đảng và nhà nước ta câm mồm.

Bác Hồ kính yêu đã từng dạy “Thà mất nước chứ không để mất đảng. Phải giữ gìn sự đoàn kết của đảng như giữ gìn con ngươi của mắt!”. Nhớ năm 1979, Trung Cộng cho đảng ta một bài học, đem quân tràn vào sáu tỉnh phía Bắc Việt Nam, chúng chơi một cú thật đau cho Bác Hồ (li tinh) kính yêu: Bọn lính Trung Cộng vào ỉa trong hang Pắc Pó rồi đặt mìn giật sập luôn. “Hồn bác Hồ” đang ngủ trong hang thất kinh phóng chạy thục mạng. Vừa là đồng chí vừa là anh em, môi hở răng rụng. Bây giờ, cái hang chồn cáo đó đã thuộc về đảng và nhà nước Trung Cộng quản lý “tạm thời trong vĩnh viễn”?

Bất cứ quốc gia nào, quân đội chỉ có một nhiệm vụ duy nhất là bảo vệ lãnh thổ, riêng quân đội nhân dân Việt Cộng anh hùng giết dân mình để bảo vệ đảng. Lãnh thổ, đảo, biển, là tài sản riêng của đảng Cộng Sản Việt Nam vinh quang, đảng muốn dâng cho nước nào, bán cho bọn tư bản nào, quân đội nhân dân không được biết đến. Mấy tên tướng tá Việt Cộng, đảng cho vài cái biệt thự, khoanh cho vài mảnh đất để bán cho tư bản là im re. Các đồng chí thủ trưởng trong quân đội phát biểu “Các đồng chí muốn cắt đất dâng biển cho ai, cứ tùy tiện, khỏi cần hỏi chúng tôi mất thì giờ”.

Trong chuyến về Việt Nam vừa rồi, tôi ghé Huế, vô thành nội, thấy có con đường tên Xuân Mậu Thân. Để tên con đường đó là chứng tỏ vụ tàn sát đồng bào Huế của đảng ta là chính nghĩa sáng ngời, cần được vinh danh, đồng thời nhắc nhở cho dân Huế rõ: “Coi chừng, sẽ có những vụ đập đầu, chôn sống nữa giống như Mậu Thân chứ chưa hết đâu”. Chỉ thấy cái bảng tên đường đó, dân Huế xanh mặt, không dám nhìn rồi tự hỏi: “Không biết đến khi nào thì được đảng và quân đội nhân dân anh hùng đập đầu chôn sống mình đây?”.

Vụ sập tiệm năm 1975, nếu Dương Văn Minh không đầu hàng thì quân đội Nhân Dân anh hùng đã san bằng Sài Gòn thành bình địa, theo tính toán của đảng ta, dân Sài Gòn cũng sẽ được giải phóng thêm vài trăm nghìn nữa.

Sau khi chiếm được Sài Gòn, đã tạm ổn định, đảng ta cho ngụy quân, ngụy quyền vô tù cải tạo, đồng thời phát động học tập cho dân ngụy hiểu rõ chính nghĩa sáng ngời của đảng ta. Lúc đó tôi được chỉ định về chợ Cầu Muối, họp tổ dân phố, cho bà con học tập “Mười Bài”, trong đó có bài: “Đế Quốc Mỹ và tay sai đã thất bại hoàn toàn, vĩnh viễn và triệt để”. Đại ý, tôi nói, nhờ cách mạng về giải phóng mà đồng bào thoát khỏi tay đế quốc Mỹ bóc lột, giết hại đồng bào… Sau đó đồng bào được lên phát biểu. Một bà già đứng lên nói:

– “Công ơn của Cách Mạng, thiệt, không biết kể sao cho hết. Nhờ Cách Mạng vô giải phóng kịp, chớ trễ ít ngày, Việt Cộng pháo kích vô đây thì chết liệt địa. Năm Mậu Thân, Việt Cộng vô bắn giết, đốt nhà. Ôi thôi…”.

Tôi vội ra bảo bà ta ngồi xuống, đừng nói nữa! Một đồng chí của tôi, công tác ở Quảng Nam kể lại. Khi Cách Mạng vừa giải phóng tỉnh Quảng Nam, đã phát động “Tam cùng”, kiểu “thăm nghèo hỏi khổ, bắt rễ xâu chuỗi, cụng đầu tố khổ…” giống như thời Cải Cách Ruộng Đất ngoài Bắc năm 1954, mục đích tìm bắt, giết để trả thù, những kẻ (không phải ngụy quân, ngụy quyền) nhưng có tội ác với cách mạng. Một lần đồng chí đó vào nhà một nông dân, chuyện trò rồi hỏi một em bé gái tuổi độ chín, mười tuổi:

– “Con có sợ Việt Cộng không?”.

Con bé trả lời:

– “Dọa có!” (dạ có).

– “Tại sao con sợ Việt Cộng?”.

– “Hén oác lắm!” (hắn ác lắm).

– “Ác như thế nào mà con sợ?”.

– “Túi hén dô nhòa bét người toa đem đi két họng. Nhiều lắm!”. (Tối hắn vô nhà bắt người ta đem đi cắt họng. Nhiều lắm!).

Sau ngày “giải phóng” bảy lăm, ở thôn quê, các đồng chí du kích về làng, lôi người ta ra bắn giết để trả thù là chuyện bình thường. Mỗi làng năm bảy mạng, coi như số lẻ. Có làng, chính quyền cách mạng, (sau khi chiếm được miền Nam) tính tổng cộng có bao nhiêu đồng chí du kích bị giết trước bảy lăm thì, sau bảy lăm, đem bọn ngụy (cán bộ xã ấp) ra bắn một số lượng tương tự. Một đổi một! Còn lại bao nhiêu, cho vô tù cải tạo.

Trở lại chuyện số tử vong của bộ đội nhân dân anh hùng đã chết trong miền Nam là bao nhiêu? Ai cũng thắc mắc, nhưng không ai biết. Chỉ các đồng chí trong Bộ Chính Trị là nắm rõ, nhưng giữ rất bí mật. Đế quốc Mỹ cũng biết, nhưng không nói ra, sợ bị chửi là giết người nhiều quá.

Thời may, trong cuộc phỏng vấn của Xuân Hồng, đài BBC, ngày 23 tháng 12 năm 2008, đồng chí Bảy Vân, vợ anh Ba Duẫn (tổng bí thư Lê Duẫn), vô tình tiết lộ (dĩ nhiên không có số lẻ) con số thiệt hại về nhân mạng của miền Bắc. Con số đó, tôi không tiết lộ ngay, để bạn phải kiên nhẫn đọc cho hết bài nầy. Vì nếu bạn biết rồi thì còn đọc tiếp làm gì nữa. Nếu bạn không tin tôi thì bạn cứ lên email hoặc gọi điện thoại, hỏi ông Xuân Hồng đài BBC, để ông ta xác nhận. Bài phỏng vấn đó, tôi nghe xong, hôm sau mở website ra, không còn nữa, có thể đảng ta đã yêu cầu đừng đưa lên truyền thông. Vì bài phỏng vấn trực tiếp, đảng ta đâu có bịt miệng bà Bảy Vân kịp. Tuy nhiên, tối hôm 23 tháng 12 năm 2008 đó, ít nhất cũng gần chục triệu người Việt Nam đã mở BBC và nghe được.

Chủ đề buổi phỏng vấn là Xuân Hồng (đài BBC) muốn biết tình hình bang giao giữa đảng và nhà nước ta với Trung Quốc trong thời kỳ chống Mỹ ra sao. Thời đó Lê Duẫn là tổng bí thư, nhưng ông ta đã chết rồi, chỉ còn cách hỏi lại người “dưới” đồng chí tổng bí thư thôi. Dưới tổng bí thư, dĩ nhiên là vợ tổng bí thư. Vợ chồng với nhau, (ngoài chuyện anh Ba Duẫn mèo mả gà đồng) thì chuyện gì anh Ba không kể cho vợ nghe.

Nhân đây, tôi xin lạc đề chuyện anh Ba Duẫn trồng cây si cô đào cải lương Thanh Nga. Không biết “tình hình bang giao” anh Ba và Thanh Nga đến đâu nhưng đồng chí Bảy Vân (vợ anh Ba) không chấp nhận. Không có mối thù nào sâu sắc, tàn bạo bằng mối thù giữa hai người đàn bà giành một người đàn ông. Thế nên chị Bảy Vân mới lịnh cho các đồng chí ở Cục Bảo Vệ Chính Trị giết Thanh Nga. Vợ chồng Thanh Nga bị ám sát chết, đảng ta bèn rêu rao rằng bọn cướp muốn bắt cóc con Thanh Nga để đòi tiền chuộc. Trước đó, bọn chúng đã giàn dựng một vụ bắt cóc con Kim Cương, (bọn chúng bắt) rồi trả lại con cho Kim Cương. Làm vậy để chúng có giết Thanh Nga cũng đổ cho bọn bắt cóc như trường hợp trên. Nếu bảo rằng bọn cướp thì sao chúng bắn một phát là chết ngay? Chỉ có bọn giết người được huấn luyện thành thạo, chuyên nghiệp như các đồng chí sát thủ trong cục bảo vệ chính trị mới bắn giỏi như thế.

Trở lại câu hỏi:

– “Có bao nhiêu bộ đội đã bỏ mình vì đã vào miền Nam giết đồng bào?”.

Đứng về phía đảng và nhà nước ta thì cứ lấy con số đã đưa vào Trường Sơn trừ cho con số còn sống sót sau năm 1975 là ra con số “vĩnh biệt”.

Vì rằng đã vào Trường Sơn là không có trở về lại miền Bắc. Ngay cả bọn B. Quay (vào chiến trường trong Nam nhưng đào ngũ, tìm đường ra Bắc) khi chưa tới quê nhà đã bị bắt, bị tập trung cải tạo, đứa nào xung phong vào Nam thì cho vào lại, đứa nào không chịu thì hành hạ đến chết, thân nhân không hề hay biết.

Loại thứ hai là thương bệnh binh, cũng không được về Bắc. Đọc nhật Ký Thùy Trâm ắt biết (Thùy Trâm là sinh viên y khoa, nghe lời đảng dụ dỗ, xung phong vào Nam để “cùng người yêu chiến đấu chống Mỹ cứu nước”, nhưng đảng không cho gặp, đành làm cứu thương, vài năm sau bị Mỹ bắn chết). Theo nhật ký Thùy Trâm, thương binh nào không chạy theo đơn vị được thì được dồn tạm vào một trạm xá nào đó, chỉ ít lâu sau, bị nhiễm trùng vì không thuốc men, bị bỏ đói rồi chết, may mắn lắm mới được Mỹ ngụy bắt làm tù binh. Đối với Việt Cộng, bị thương, không đi theo đơn vị được (đi không nổi) mới gọi là thương binh. (Quân đội Mỹ, bốn bị thương, một chết. Quân đội VNCH, ba bị thương, một chết. Quân đội nhân dân anh hùng, bốn bị thương, ba chết). Chiến trường miền Nam, phía Việt Cộng, không có hậu phương nên không có quân y viện. Bị thương thì khiêng giấu trong bụi, bỏ vật vạ và chờ chết vì không có thuốc men, không có y tá, bác sĩ.

Loại thứ ba là tù binh. Năm 1973, tù binh Việt Cộng được trao trả, lập tức bị cách li, không cho thân nhân biết. Sau khi được bồi dưỡng và học tập, lại được đưa vào chiến trường miền Nam, tiếp tục chiến đấu cho đến chết mất xác.

Lý do đơn giản là đảng ta sợ CIA gài người, cứ một nghìn tù binh chỉ cần thuyết phục được một chiến sĩ chịu làm tình báo cho CIA Mỹ là đủ chết cả lũ. Giống như Do Thái đã gài điệp viên vào trong các lực lượng Palestine, đầu não của các lực lượng võ trang Palestine đến đâu là máy bay Do Thái theo dội bom đến đó. Miền Bắc Việt Nam cũng gặp trường hợp tương tự. Lúc đó (chưa có handphone) mà không hiểu sao, một lần Lê Duẫn về làng thăm cha mẹ, chỉ mười lăm phút sau, máy bay Mỹ đến ném bom ngay nhà cha mẹ Lê Duẫn. Đồng chí tổng bí thư phải bò xuống giường núp.

Cũng may, Mỹ không tin lắm về nguồn tin nên ném bom đại khái. Điều tra ra là phe ta chơi phe mình. Vụ đó bị ém nhẹm nhưng các đồng chí truyền miệng nhau, rằng phe ta (có cộng tác viên của CIA), quyết giết cho được Lê Duẫn nên đã làm như thế.

Trở lại “chủ đề”:

– Số thiệt hại của quân đội nhân dân anh hùng là bao nhiêu?

Từ thời chiến tranh chống Pháp, đảng ta vẫn theo chiến thuật biển người của Trung Quốc vĩ đại “Hễ ta chết mười mà địch chết một là coi như ta chiến thắng”. Qua chiến tranh chống Mỹ, ta vẫn theo chỉ tiêu đó. Cứ một tên Mỹ hay ngụy bị tiêu diệt mà ta mất mười chiến sĩ là được biểu dương. Nhưng Mỹ là tên điếm, chúng không chờ đụng độ. Chúng chờ quân ta vừa từ miền Bắc vào đến Trường Sơn là đem B 52 đến trải thảm. Mặc dù mỗi khi B 52 cất cánh là Liên Xô báo động để ta kịp phân tán, nhưng chạy bộ làm sao kịp với máy bay? Hầm chữ A để chống B 52, nói chơi cho vui, cho các chiến sĩ yên tâm mà chui vào và sau đó có ai còn sống đâu mà làm chứng tác dụng chống B52 của hầm chữ A hiệu quả hay không? Chỉ riêng sức ép thôi đã đủ ói máu mà chết, đâu cần phải trúng bom! Mỗi đợt chuyển quân vào Nam, ít nhất phải cỡ trung đoàn, xe cộ phải mấy chục chiếc. Bom mà rải đúng thì chẳng còn ai sống sót. Rải thảm xong, chúng chờ cho (dân công) thanh niên xung phong đến lấp hố bom, vừa thông đường là chúng lại rải thảm một đợt nữa. Lại chết người, cháy xe tiếp.

Tổng bí thư Lê Duẫn đã đặt nhiệm vụ của Quốc Tế Vô Sản lên trên mạng sống của người dân miền Bắc. Chết bao nhiêu cũng không quan tâm, cứ đẩy hết lớp nầy đến lớp khác vào lò lửa chiến tranh ở miền Nam.

Trong trận Khe Sanh 1968, tướng Giáp đưa ba sư đoàn vây Khe Sanh, tưởng như trận Điện Biên Phủ. Không ngờ bị Mỹ dội bom, chỉ còn một sư đoàn (trừ). Tướng Giáp thân bại danh liệt, mất uy tín, về sau được đảng cho làm “chuyên viên cai đẻ”, là một cách hạ nhục ông ta.

Đến trận Cổ Thành Quảng Trị, theo Trần Khải Thanh Thủy kể. Tướng Giáp đề nghị chiến thuật, chiến lược gì đó bị Lê Duẫn đập bàn quát:

– “Thế là làm giảm sút ý chí chiến đấu…”. Tướng Giáp kể “Cứ 5 giờ 30 phút chiều, một đại đội ta lặng lẽ bơi sang sông Thạch Hãn để đánh vỗ mặt Cổ Thành… 8 giờ 30 phút bơi trở về, chỉ còn 5, 7 người. Như vậy trung bình mỗi ngày ta tiêu hao một đại đội chủ lực (135 người) và 60 ngày đêm tấn công thành cổ, ta mất gần một vạn người. (một sư đoàn (!), chỉ riêng cho việc bơi qua sông đánh vỗ mặt Cổ Thành!)

Nhưng tại sao những người đã vào Nam thì không được trở về Bắc?

Lý do đơn giản là về Bắc, chỉ cần nói thật về chiến trường miền Nam là không cô cậu nào còn tinh thần vào Nam chiến đấu. Riêng chuyện B 52 rải thảm thôi đã kinh hoàng rồi. Tất cả đồng bào ngoài Bắc đều được đảng tuyên truyền láo khoét là “Miền Nam đã được giải phóng rồi, các đồng chí chỉ vào tiếp thu mà thôi”. Rồi thì những bài hát “Chiếc gậy Trường Sơn”, “Trường Sơn Đông Trường Sơn Tây”, “Bác đang cùng chúng cháu hành quân”… tả cảnh Trường Sơn thơ mộng, đẹp đẽ, có chàng và nàng bên bờ suối, bắc võng nằm nhớ nhau… tuyệt nhiên không thấy bom đạn, B52 dội bom, không thấy lính Mỹ ngụy lùng sục, đuổi chạy sút quần. Rồi thiếu đói, bịnh hoạn, sốt rét rừng… giết chết dần, quân số hao hụt chỉ còn số lẻ, trước khi thực sự đụng độ với địch.

Nhưng con số thiệt hại của miền Bắc là bao nhiêu?

Tên trá hàng Bùi Tín, trong một tác phẩm tuyên truyền hạng bét, văn chương sọt rác, đã viết:

– “Lê Duẫn từng khoe: Tôi gặp ông Mao, tôi nói thẳng rằng Trung Quốc chi viện cho chúng tôi thì chúng tôi thắng Mỹ với những hi sinh thấp hơn, còn như Trung Quốc không chi viện, thì chúng tôi sẽ phải hi sinh thêm 1 đến 2 triệu người, chúng tôi không sợ và cuối cùng chúng tôi vẫn thắng”.

Kinh khiếp thay đồng chí Lê Duẫn, tổng bí thư đảng Cộng Sản Việt Nam quang vinh. Xem vài triệu mạng sống của đồng bào, đồng chí, bộ đội, thanh niên xung phong… như số lẻ, như mấy xu trong túi quần, có móc ra vất đi cũng không bận tâm.

Nhưng câu nói trên của Lê Duẫn đã bị bóp méo, cắt xén phần quan trọng nhất. Đó là con số nhân mạng “đã” thiệt hại là bao nhiêu triệu?

“Đồng chí” Bảy Vân, vợ Lê Duẫn, trong cuộc phỏng vấn ngày 23 tháng 12 năm 2008, đã trả lời Xuân Hồng, phóng viên đài BBC rằng:

– “Anh Ba (Duẫn) nói với lãnh đạo Trung Quốc rằng”: Chúng tôi đã hi sinh 10 triệu người rồi, nếu Trung Quốc chi viện cho chúng tôi thì chúng tôi thắng Mỹ với những hi sinh thấp hơn, còn như Trung Quốc không chi viện, chúng tôi dù phải hi sinh vài triệu người nữa, chúng tôi vẫn thắng Mỹ”.

Tôi lại xin lạc đề vài câu nữa. Ông Xuân Hồng đài BBC hỏi bà Bảy Vân, đại ý rằng, có nên tiếp tục “xã hội chủ nghĩa không? Đồng chí Bảy Vân kính mến trả lời rằng:

– “Phải tiếp tục con đường xã hội chủ nghĩa, vì chênh lệch giàu nghèo ngày càng lớn”.

Tại sao ông Xuân Hồng không hỏi tiếp:

– “Thế giai cấp giàu là những người nào? Còn bọn nghèo khổ là những ai?”. Giai cấp giàu là đảng viên (riêng đồng chí Bảy Vân “phải” chui rúc trong “túp lều” giá trên hai triệu đô la Mỹ), còn giai cấp nghèo là lũ dân đen mà các đồng chí đảng viên đang ngồi trên đầu đó!

Như thế, trong chiến tranh chống Mỹ, phải trên mười triệu người dân vô tội miền Bắc Việt Nam đã bị đảng ta đẩy vào Trường Sơn cho B52 dội bom. Một con số khủng khiếp. Lê Duẫn đem số lẻ vài triệu (bổ sung) vào Nam không phải để đánh nhau, mà để cho B52 dội bom, số sống sót mới thực sự đối diện với quân miền Nam mà đánh nhau.

BaÏn muốn biết con số đó khủng khiếp đến bực nào thì thử rải mười triệu xác chết lên một nghìn cây số từ Bắc vô Nam, trên đường mòn Hồ Chí Minh (con đường Bác đi là con đường bi đát).

Mỗi cây số có bao nhiêu xác bộ đội nhân dân anh hùng? Mười nghìn (10.000) xác bộ đội trên một cây số đường mòn Hồ Chí Minh. Mỗi mét đường có mười xác chết.

Bọn Cộng Sản học tập rằng. Loài người từ khỉ mà ra. Chúng xác tín như vậy nên chúng học tập, sinh hoạt, đối xử với nhau sao cho “càng không giống con người chừng nào thì càng tiến bộ chừng nấy”.

Bọn Việt Cộng không phải con người, chúng là ác thú.

“Chí căm thù. Đợi lịnh truyền ra ta giết hết. Đời chúng ta đâu có giặc là ta cứ đi”!

Ta đi giết đồng bào ta!

Dép Râu

http://www.conongviet.com/

BĂNG ĐẢNG MAFIA HỒNG VIỆT TÂN NƠI QUI TỤ NHỮNG" ĐỈNH CAO CHÁY RỤI"

BĂNG ĐẢNG MAFIA HỒNG VIỆT TÂN NƠI QUI TỤ NHỮNG” ĐỈNH CAO CHÁY RỤI”. – TRƯƠNG MINH HÒA –

Đảng Cộng Sản Việt Nam là nơi qui tụ thành phần: dốt nát, ít học ở nông thôn và những tên đầu trộm đuôi cướp, giết người, du thủ du thực ở thành thị, cùng với một số ít'” lưu manh trí thức, bất lương khoa bảng” vốn ham danh nhưng không chịu khó bỏ thời giờ, công sức ra để hoạt động, chỉ cần đi theo những thằng tướng cướp dốt nát Cộng Sản, để được tâng bốc những chức vụ, là những con hạc gỗ trang trí miếu thần hoàng, nhờ thành phần nầy mà đảng Cộng Sản thu phục được quần chúng, vốn có thói quen tin tưởng vào lời nói của những người có bằng cấp cao.

Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam do một số tên bất hảo có bằng cấp như luật sư có thành tích hiếm dâm năm 1959 là Nguyễn Hữu Thọ, bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, kiến trúc sư Huỳnh Tấn Phát, luật sư Trương Như Tảng….và tuyệt đại đa số lực lượng du kích khủng bố Việt Cộng đều là” nông dân dốt, ít học” mà lại ham quyền chức, là công cụ đắc lực cho đảng Cộng Sản Việt Nam, bình phong để cho lực lượng Cộng Sản Bắc Việt dựa vào để tấn công, đánh phá sự an bình của miền Nam tự do trước 1975; với công tác chủ yếu là” khủng bố” nên Mặt Trận nầy chỉ” giải phóng” một nơi có tự do, dân chủ, ấm no…bằng pháo kích vào khu đông dân cư, đặt mìn nơi công cộng, chặt đầu bằng mã tấu, bắn sẻ xe, tàu đò, bắt cóc, đe dọa, thu tiền ở những vùng nông thôn, là thứ tống tiền có” chính sách” được những tên ác ôn mệnh danh:” thuế nông nghiệp công bằng và hợp lý”, nên nhiều người đóng không nổi, bị bắt mang đi vào rừng, chặt đầu gây kinh sợ cho những người khác; nhiều gia đình có chút ruộng vườn ở vùng nông thôn phải bỏ tài sản, ra thành phố, trở thành” tỵ nạn Cộng Sản” ngay trên quê hương mình. Nếu không có đám Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam tay sai, thì các sư đoàn chánh qui Bắc Việt không có lý do gì mà xâm nhập vào Nam, có nơi nương tựa nuôi đoàn quân xâm lược, không ai hướng dẫn để đánh phá và đương nhiên là đảng Cộng Sản Bắc Việt không thể thực hiện những trận đánh gây bao chết chóc như Tổng Công Kích Tết Mậu Thân 1968, mùa hè đỏ lửa 1972 và không có ngày 30 tháng 4 năm 1975. Nói tóm lại, chính Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng chính là tổ chức” Rước, chứa, nuôi giặc từ miền Bắc vô nam” để đánh phá, giết người và ngày nay hậu quả đất nước trở thành một huyện bất thành văn của Trung Cộng, cũng bắt nguồn từ nguyên do đó.

Ngày nay tại hải ngoại, Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam do phó đề đốc Hoàng Cơ Minh thành lập, phát động, lợi dụng lòng yêu nước của toàn dân hải ngoại để thu tiền, là thứ:

” Không lao động mà là vinh quang.
Ngồi không mà lại huy hoàng.
Từ cái màn thành lập kháng chiến.
Mở chiến dịch Đông Tiến thu tiền.
Khắp miền hải ngoại, làm hại tinh thần đấu tranh.
Đó là bọn gian manh, mượn danh kháng chiến”.

Trong các thứ đầu tư, thì cái nghề không vốn như các tay THAY MƯỢN thiền môn là THƯƠNG MẠI bằng cách mở chùa, thì ” đầu tư lòng yêu nước” cũng là một thương nghiệp khắm khá:

” Từ cuộc kháng chiếm dỏm hôm nay.
Ta thu bạc triệu gắp mười lần kinh thương”.

Do nghề đầu tư mà không cần xuất vốn, chỉ cần” miệng lưỡi”và thủ đoạn, nên Mặt Trận Hoàng Cơ Minh ( hay Mặt Trận Phở Bò ) phát huy tối đa “quảng cáo” kháng chiến, với” cửa hàng kháng chiến” ở Thái Lan, rồi ba chiến dịch ĐÔNG TIẾN là đỉnh cao ĐÓNG TIỀN của dân hải ngoại, nào là những chiến dịch thu tiền có” chính sách” như: một vĩ thuốc cho kháng chiến, một đồng bạc cho kháng chiến, lon gạo cho kháng chiến….. đủ thứ dính với hai chữ” kháng chiến” là có thể thu tiền dễ dàng, từ mồ hôi của những người yêu quê hương; thổi phồng con số 10 ngàn tay súng” ma” kèm theo những trận đánh tưởng tượng” địch chết láng, ta chết ba” đăng đều đặn trên tờ KHÁNG CHIẾN, làm nức lòng những người chưa nhìn thấy sự thật, nên sau nầy khi bị bị lừa, trở thành KHIẾN CHÁN một tổ chức lừa đảo mang tên kháng chiến.

Vốn là một thứ thương nghiệp mang màu sắc” giải phóng” đất nước, cũng như các sư về nguồn, tiếm danh, tu giả, linh mọp, sư Vẹm gốc công an….cũng dùng bình phong” Phật, Chúa” để thu tiền cúng dường, đóng góp của tín đồ. Mặt Trận Hoàng Cơ Minh càng tỏ ra là một thương nghiệp tồi, với các mặt hàng dỏm” dân chủ đa nguyên, vận động chính trị, tự do tôn giáo, giải thể Cộng Sản, đấu tranh ôn hòa, canh tân, cách mạng…” nên phát sinh ra một số chi nhánh ( Branchises) như Liên Minh Việt Nam Tự Do, Hội Chuyên Gia Việt Nam…và khi” tình huống” thuận lợi, thêm vào các” chi nhánh phụ” như” Bảo Tồn Đất Tổ, Mạng Lưới Tuổi Trẻ Lên Đường, Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động..v…v…..” thỉnh thoảng mời thêm các quảng cáo viên từ trong nước như Hoàng Minh Chính, hay vài nhà” quảng cáo” có tiếng như Nguyễn Chí Thiện, Đoàn Viết Hoạt, Dương Thu Hương, Bùi Tín…..cùng nhau hợp đồng làm ăn với tinh thần” lao tư lưỡng lợi” để cũng nhau đưa người Việt hải ngoại cùng” dắt tay nhau đi theo tấm bản chỉ đường của đảng” là đạt thành quả” giải phóng” hải ngoại, gom bi thành” công dân của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” là đạt mục đích yêu cầu. Cửa hàng kháng chiến, rồi Việt Tân có mở rộng nhiều phụ nhánh tại nhiều nơi, đó là cơ sở Mặt Trận trước đây, nay là cơ sở đảng Việt Tân, họ cố gắng đưa người xâm nhập vào các tổ chức Cộng Đồng Người Việt Tự Do, các hội đoàn khác để khuynh đảo và tiếp tục lừa đảo đồng bào hải ngoại.

Trong cái quá trình thành hình và hoạt động của một tổ chức có” nghiệp chuyên” là kinh doanh lòng yêu nước, nên sau khi cửa hàng” tồn kho kháng chiến” bị ế, khi khách hàng yêu nước nhìn ra cái nhản hiệu” made in Mặt Trận” là dỏm, giả, độc hại là phá nát lòng tin của dân chúng chống Cộng hải ngoại, nhất là sau khi vị thành lập ( Founder) Hoàng Cơ Minh bị” giả từ kháng chiến vĩnh viễn” và được RETIRE bên kia thế giới, thì Mặt Trận dấu nhẹm, đến 14 năm sau mới làm giỗ. Sau nầy, vì tình hình làm ăn không phát đạt như mới thành lập, nên tổng kho Mặt Trận giải tán, đổi Business name thành” Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng”, viết tắt là Việt Tân, dân chúng đặt là băng đảng Vịt Tiềm. Rồi cái thương nghiệp mới cũng chia hai, do hai anh em tổng giám đốc Hoàng Cơ Minh là Hoàng Cơ Long và Hoàng Cơ Định, nên mới có vụ” chệch hướng” hay là” sai ly giác chống Cộng”, được hiểu là:” chống Cộng Sai một ly, đi sai một dậm”. Tuy đổi tên, nhưng thành phần chân chính chạy tuốt, khi đã” tri giả, tri giả, tri giả….biết tổ chức giả đừng theo”. Phần còn lại cũng” giựt con mắt, thắt cái lưng, tưng hòn Dái..” với những ĐẢNG VIÊN cao cấp trung ương, ngoài Thái Thượng Hoàng là Hoàng Cơ Định, có Đổ Hoàng Điềm, chủ tịch, bí thư kiêm lý thét gia Lý Thái Hùng…. đó là thứ ĐIÊN VÃNG, tung ra nhiều hỏa mù qua lối ĐẤU TRANH không tưởng, thì làm sao đuổi bọn ĐÁNH TRÂU ra khỏi bộ máy cai trị?.

Cũng giống như Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam trước 1975 của đám tay sai Nguyễn Hữu Thọ, thay vì mở mặt trận” giải phóng” miền Bắc thoát khỏi gông cùm, chế độ độc tài Cộng Sản; thì mặt trận nầy là” giải phóng” nơi có tự do, dân chủ. Mặt Trận Hoàng Cơ Minh và sau nầy là băng đảng Mafia Hồng Việt Tân, thay vì mở mặt trận chính ở trong nước, thì lại hoạt động mạnh” chủ yếu” là vùng đất tự do hải ngoại, nơi không cần ai” giải phóng, canh tân, cách mạng”; đó là cuộc đấu tranh” giải thể chế độ Cộng Sản” LỘN ĐỊA CHỈ. Tuy nhiên, để thu hút những thành phần lười biếng suy luận, thời cơ, nhằm ru ngũ quần chúng, với lối đấu tranh” không đổ máu” mà lại được cho là thành công, băng đảng Mafia Hồng Việt Tân đề ra ba sách lược thật là dỏm như sau:

1-Đối đầu bất bạo động để tháo gở độc tài:
Khi độc tài Cộng Sản Việt Nam có công an, quân hại nhân dân, hệ thống nhà nước, đảng ác độc….với vũ khí, nhà tù, thì đấu tranh” bất bạo động” như bài thơ” Ông Phỏng Đá” của Nguyễn Khuyến, là trò hề; đảng Cộng Sản ngoan cố, thời trước 1975, quân lực VNCH có cả triệu tay súng, vũ khí đầy đủ mà còn chưa đánh hục băng đảng cướp Cộng Sản, thì ngày nay, với lối” bất bạo động” là không thể nói” đối đầu”, thì làm sao tháo gở độc tài?. Cuộc cách mạng Pháp 1789 thành công là nhờ” bạo lực cách mạng” qua hành động phá ngục Bastille, bao vây cung vua Louis 16 và chiếm chính quyền. Cho nên băng đảng Mafia Hồng, Việt Tân chỉ có” bắt tay chia ghế” bất bạo động, là coi như đi đúng chính sách” hòa hợp hòa giải theo định hướng xã hội chủ nghĩa”.

2-Xây dựng xã hội dân sự để đặt nền tảng dân chủ:
Đây cũng là lối nói láo cho vui, chớ hiện nay trong nước, đảng Cộng Sản kiểm soát kỷ dân chúng qua mạng lưới công an từ khu vực đến thành thị, trung ương, mà người Cộng Sản tự hào:” nhân dân mắt khóm tai bèo”. Những người trong đảng Việt Tân lấy” cơ sở” gì mà xây dựng xã hội dân sự trong cái” xã hội chủ nghĩa”, nơi nầy thì:” nhân dân làm chủ, nhà nước quản lý, đảng lãnh đạo”.

3-Vận động toàn dân để canh tân đất nước:
Khi chế độ độc tài Cộng Sản vẫn còn đây, cái xã hội chủ nghĩa vẫn chưa hề hấn gì, thì việc” vận động toàn dân để canh tân đất nước” là chuyện” nói chơi” cho vui, là hỏa mù đấu tranh mà băng đảng Mafia Hồng Việt Tân đưa ra. Chỉ có nước vận động toàn dân hải ngoại gom tiền về” cúng” cho Việt cộng để” canh tân” túi bạc của cán ngố thôi.

Từ ba mục Tiêu” cơ bản” làm hành động, nên băng đảng Mafia Hồng Việt Tân còn lại những thành phần sau đây:

-Có những tên Cộng Sản nằm vùng, được biệt phái sang công tác, hướng dẫn đảng đi theo đúng đường của đảng Cộng Sản trong nước, nhằm” giải phóng toàn bộ hải ngoại” để trở thành công dân của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” nước ngoài”, nên sự kiện miễn visa, song tịch mà đảng CS đưa ra cũng nhằm hổ trợ cho công tác đó.

-Những người ngây thơ, lười biếng suy luận, muốn giải thể chế độ Cộng Sản nhưng ngại ” đấu tranh”, nên lọt vào quỷ đạo của một tổ chức lừa đảo, tay sai Cộng Sản.

-Một số khoa bảng bình vôi thuộc Hội Chuyên Gia Việt Nam, tiếp tục dắt dẫn khoa bảng mới thành đạt, đi theo tấm bảng chỉ đường của những” thế lực đen” nằm trong trung ương băng đảng Mafia Hồng Việt Tân. Do đó, người ta không ngạc nhiên khi thấy” hậu duệ” chuyên gia tích cực hoạt động trong băng đảng Mafia Hồng Việt Tân tại nhiều địa phương; những người trẻ ngây thơ, thiếu kinh nghiệm Cộng Sản lại bị một băng đảng tay sai đảng Cộng Sản đánh lừa, thật là nguy hiểm vô cùng.

Nhìn thành phần” nồng cốt” còn lại trong băng đảng Mafia Hồng Việt Tân, thì đây quả là” đỉnh cao cháy rụi” trong cộng đồng hải ngoại, với lối đấu tranh như nhạc sĩ ăn cướp quốc gia thờ mà Cộng Sản Trịnh Công Sơn:” Dù cho sỏi đá vẫn còn có nhau” trong tinh thần” bất bạo động” kiểu xưa của thánh Ghandi, là lạc lối, nhưng đảng Cộng Sản Việt Nam rất ư là” hồ hởi phấn khởi” khi nhìn thấy một tổ chức tay sai thành công, thu hút được một số” chất xám” đi theo con đường đấu tranh mà” không đấu tranh” như những robot biết nói những từ ngữ” đấu tranh” bằng văn từ cho có vẽ là” phương thức đấu tranh” đao tri búa lớn; nhưng việc chính là đấu tranh giải thể chế độ Cộng Sản thì vẫn” ù lì”, thì chế độ Cộng Sản Việt Nam không thể có những cuộc xuống đường như dân Nga, Đông Âu…nên làm gì Việt Cộng chết?.

Tuy nhiên lối đấu tranh nầy nếu” không bổ bề dài, cũng bổ bề ngang” cho chế độ Cộng Sản, khi chế độ Cộng Sản không có ai dám đứng lên, thì bất bạo động để tháo gở” các lực lượng phản động hải ngoại” là bài thuốc an thần cho những ai” thích đấu tranh mà tiếc máu xương” nên ngày thấy được dân chủ tự do trên quê hương là: xa lắc, lê thê, trót nghe theo lời u mê. Và hải ngoại thì chờ ngày bị bàn giao trong vòng trật tự, sau bao năm dài” đấu tranh bất bạo động”, gọi Việt Cộng là hiền khuynh như ngục khỉ giả Nguyễn Chí Thiện, múa máy quay cuồng trong vòng bảo vệ của Việt Tân./.

THƠ LÁI ÂM.
LẠC HẬU.

Đảng Cộng Sản tự nhận là con cháu loài khỉ, nhưng trên thế gian nầy, có biết bao loài khỉ, vượn, đười ươi….trong rừng, sở thú, có ai thấy khỉ rụng lông thành người và biết nói năng bằng những từ ngữ đo to búa lớn, chuyên đấu tố, cướp của, giết người, kích động hận thù” đấu tranh giai cấp”.

NIÊN ĐẠI triệu năm, NAY ĐIỆN năng.
KHỈ CỘNG làm người, KHỔNG KỴ chăng?
ĐĨ KHÓ tin người, từ ĐÓ KHỈ.
ĐẢNG DẠY điêu ngoa, ĐẠI GIẢNG sằng.
THEO HIẾN pháp rừng, THIẾN HEO đặt.
ĐUỔI MỒ, đào mã, ĐỔ MƯỜI hăng.
CHẢ CƠM, áo, của, nhà…CHÔM CẢ.
CĂN LÁO đảng tà, dựng CÁO LĂNG.

TRƯƠNG MINH HÒA.
Ngày 17.03.2009

http://tinparis.net/vn_index.html


hồ chí minh súc vật, nông đức mạnh súc vật, nguyễn tấn dũng súc vật, nguyễn minh triết súc vật, dcsvn súc vật, ditmecodosaovang, ditmehochiminh, ditmenongducmanh, ditmenguyentandung, ditmenguyenminhtriet, dadaocongsan, latdocongsan, tieudietcongsan, hochiminhsucvat, sucvathochiminh, sucvatnongducmanh, sucvatnguyentandung, sucvatnguyenminhtriet, dadaovietcong, iavaomathochiminh, iavaomatnongducmanh, iavaomatnguyentandung, iavaomatnguyenminhtriet, súc vật lê khả phiêu, lê khả phiêu súc vật, suc vat le kha phieu, le kha phieu suc vat , lekhaphieu, suc vat vo nguyen giap, sucvatvonguyengiap, vonguyengiapsucvat, súc vật võ nguyên giáp, võ nguyên giáp súc vật, ditmevonguyengiap, iavaomatvonguyengiap

Video chao co Canada va co vang 3 soc do

http://www.youtube.com/watch?v=mC2tY7N7LxA

http://www.youtube.com/user/nth1963


hồ chí minh súc vật, nông đức mạnh súc vật, nguyễn tấn dũng súc vật, nguyễn minh triết súc vật, dcsvn súc vật, ditmecodosaovang, ditmehochiminh, ditmenongducmanh, ditmenguyentandung, ditmenguyenminhtriet, dadaocongsan, latdocongsan, tieudietcongsan, hochiminhsucvat, sucvathochiminh, sucvatnongducmanh, sucvatnguyentandung, sucvatnguyenminhtriet, dadaovietcong, iavaomathochiminh, iavaomatnongducmanh, iavaomatnguyentandung, iavaomatnguyenminhtriet, súc vật lê khả phiêu, lê khả phiêu súc vật, suc vat le kha phieu, le kha phieu suc vat , lekhaphieu, suc vat vo nguyen giap, sucvatvonguyengiap, vonguyengiapsucvat, súc vật võ nguyên giáp, võ nguyên giáp súc vật, ditmevonguyengiap, iavaomatvonguyengiap