4-7-2009 SBTN Binh Luan Tin Tuc ve Ho Chi Minh Nop Don Lam Tay Sai Cong San

4-7-2009 SBTN Binh Luan Tin Tuc ve Ho Chi Minh Nop Don Lam Tay Sai Cong San Tap 1

http://www.youtube.com/watch?v=NAzoeTPr9ZI


4-7-2009 SBTN Binh Luan Tin Tuc ve Ho Chi Minh Nop Don Lam Tay Sai Cong San Tap 2

http://www.youtube.com/watch?v=eQyCwPO79JU


4-7-2009 SBTN Binh Luan Tin Tuc ve Ho Chi Minh Nop Don Lam Tay Sai Cong San Tap 3

http://www.youtube.com/watch?v=YUdipNvB0YA


http://www.youtube.com/user/HoangVinhCalifornia


hồ chí minh súc vật, nông đức mạnh súc vật, nguyễn tấn dũng súc vật, nguyễn minh triết súc vật, dcsvn súc vật, ditmecodosaovang, ditmehochiminh, ditmenongducmanh, ditmenguyentandung, ditmenguyenminhtriet, ditmephanvankhai, dadaocongsan, latdocongsan, tieudietcongsan, hochiminhsucvat, sucvathochiminh, sucvatnongducmanh, sucvatnguyentandung, sucvatnguyenminhtriet, dadaovietcong, iavaomathochiminh, iavaomatnongducmanh, iavaomatnguyentandung, iavaomatnguyenminhtriet, súc vật lê khả phiêu, lê khả phiêu súc vật, suc vat le kha phieu, le kha phieu suc vat , lekhaphieu, suc vat vo nguyen giap, sucvatvonguyengiap, vonguyengiapsucvat, súc vật võ nguyên giáp, võ nguyên giáp súc vật, ditmevonguyengiap, iavaomatvonguyengiap

Advertisements

NGUYÊN NHÂN THẢM BẠI THÁNG TƯ ĐEN 75 CỦA MIỀN NAM – Kỳ 2

NGUYÊN NHÂN THẢM BẠI THÁNG TƯ ĐEN 75 CỦA MIỀN NAM – Kỳ 2

KỲ II.- NHỮNG TRẬN ĐÁNH THĂM DÒ PHẢN ỨNG CỦA MỸ:

TRẬN ĐỒNG XOÀI VÀ TRẬN PHƯỚC LONG

( tiếp theo)ĐẶNG VĂN NHÂM

TRẬN ĐỒNG XOÀI

Thoạt tiên, quân uỷ miền tức B2, căn cứ trên nhận định tình hiønh chiến sự của Nguyễn Văn Thiệu và các tướng lãnh cao cấp của quân đội VNCH ,chủ yếu cho rằng quân CS sẽ đánh chiếm Tây Ninh trong mùa khô 75, nên bọn CS dùng tương kế tựu kế, tạo kế nghi binh, động binh gây ồn ào khua động nhắm mục tiêu Tây Ninh, trong khi đó họ lại thảo ra kế hoạch tấn công Đồng Xoài. Trận đánh Đồng Xoài thực ra chỉ là một điểm nhỏ nằm trong một chuỗi mục tiêu quân sự và chiến lược , trước hết nhằm thăm dò khả năng phòng vệ của quân đội VNCH , đồng thời thăm dò phản ứng của ngưòi Mỹ.

(Photo: Lê Đức Thọ)

Nhưng trận đánh Đồng Xoài từ khởi thủy cũng không diễn ra thông suốt trong nội bộ quân đội CSBV và VC miền Nam. Thực sự, dự kiến đánh Đồng Xoài nằm trong kế hoạch hoạt động mùa khô của quân uỷ miền, do Bảy Phạm Hùng,đại diện trung ương đảng, Tư Trần Văn Trà, tư lệnh miền, Sáu Nam tức Lê đức Anh , phó tư lệnh miền và Hai Lê, tức Lê Văn Tường , phó chính uỷ bộ tư lệnh miền… chủ trương, nhưng đã gặp phản ứng mạnh từ nhiều phía.

Trước hết đã có nhiều cán bộ CS chất vấn bằng những câu hỏi nêu giả thuyết: Nếu quân VNCH đưa ra một sư đoàn để phản ứng lại thì sao?

Trong trường hợp ấy, quân CS sẽ phải tung cả 2 sư đoàn 7 và 9 chủ lực miền của họ vào để đả viện thì toàn bộ chủ lực quân của họ bị lâm vào thế kẹt ngay trong đầu mùa khô, không còn làm ăn gì khác nữa được. Như vậy là hoàn toàn trái với nghị quyết 21 đã ban hành. Ngoài ra, còn một số những lý lẽ khác cũng đã được nêu lên, tóm tắt như sau:

– Dùng chủ lực phải chủ động, không để chi địch trì kéo và tiêu hao , làm kẹt lực lượng chủ lực.
-Trong gia đoạn này chỉ cốt đánh tiêu diệt sinh lực địch, chưa cần chiếm đất, giữ đất, nên không cần đánh Đồng Xoài.
– Tình hình đầu năm 1975 chưa có gì khẩn trương, không cần đánh Đồng Xoài.
– Quyết tâm chiến lược chung năm 1975 là đồng bằng Gia Nghiã, hành lang Trị Thiên, Đà Nẵng.
-Phải có đòn tiêu diệt lớn lực lượng địch thì mới tạo đuợc thay đổi lớn thế tương quan lực lượng, mới có thể biến đổi tình hình. Mặt khác, ở Hà Nội, tại căn ” nhà con rồng” tức nơi làm việc của văn phòng Quân Uỷ Trung Ương,và bộ Quốc Phòng chánh phủ CSBV, tướng Văn Tiến Dũng, Tổng Tham Mưu Trưởng quân đội BV, đã tiếp một đại biểu cuả Quân Uỷ Miền Nam,thiếu tướng Lương văn Nho, bí danh Hai Nhã , chỉ thị vắn tắt:
– Năm 1975 không đánh lớn, chỉ lo phá bình định ở đồng bằng sông Cửu Long. Ở miền Đông chủ lực không đánh lớn. B2 định đánh Đồng Xoài, Phước Long, nhưng bộ không đồng ý mà chỉ đánh nhõ, giải quyết một số điểm nhỏ trên đường 14 thôi. Năm nay đánh nhỏ là để tích luỹ lực lượng chờ thời cơ. Không xử dụng xe tăng, đại pháo, nếu không được bộ tổng tham mưu duyệt từng trường hợp…

Ngoài ra, Văn Tiến Dũng còn nói thêm:
-“Năm nay chỉ đánh ở đồng bằng, phá bình định. Đạn dược , nhất là pháo lớn ta còn kém lắm. Không nên đánh lớn rồi khi có thời cơ không có lực lượng mà đánh. Đến giờ chót Phạm Hùng, Trần Văn Trà và Hai Văn, tức Phan văn Đáng, thường vụ trung ương cục, đã phải cực lực giải thích tường tận kế hoạch tấn công, phân tách tương quan lực lượng giữa đôi bên, nhận xét chính xác những yếu điểm của quân lực VNCH cho Ba Duẫn, tức Lê Duẫn, tổng bì thư trung ương đảng nghe. Hơn thế nữa, họ lại còn ký giấy cam kết với Ba Duẫn chắc chắn đánh thắng trận Đồng Xoài mà không phải dùng tới đại đơn vị chủ lực miền vào cuộc tấn công .

(Photo: Lê Hữu Thọ& Kissinger tại hoà đàm Paris, 1968-1973)

Ngày 20. 12. 74, quân VC đánh điện báo cáo lên bộ tư lệnh vắn tắt kết quả như sau:”…Trên đường14, giải phóng hoàn toàn từ cầu 11, gần Đồng Xoài, đến khỏi Bù Đăng, giáp ranh giới chi khu Kiến Đức. Ở Bù Đăng, Vĩnh Thiện, Bù Na quân VC đã thu được 4 đại pháo và 7000 đạn pháo, trên 3000 súng đủ loại, bắt trên 300 tù binh quân đội VNCH…”
Ngày 27.12.74 quân VC, đoàn 301, tức đoàn tiền phương bộ tư lệnh miền lại báo cáo về “R”, tức bộ tư lệnh miền, cùng với bộ tổng tham mưu CSBV:”… Tấn công chi khu Đồng Xoài lúc 0 giờ 35 sáng ngày 26.12.74 đến 8 giờ 30 ta làm chủ hoàn toàn chi khu Đồng Xoài…Không dùng xe tăng…”
Bức điện này do chính Năm Thạch, tức thiếu tướng Hoàng Cầm, chỉ huy trưởng mặt trận Phước Long ký tên.

TRẬN PHƯỚC LONG

Sau khi đã đánh thắng cách quá dễ dàng trận Đồng Xoài, bộ tư lệnh miền của quân VC miền Nam đã vô cùng hồ hởi,nên tiếp tục xin phép Quân Uỷ Trung Ương và bộ Tổng Tham Mưu quân CSBV cho tiếp tục đánh chiếm tỉnh lỵ Phước Long. Lần này quân VC miền Nam cũng cam kết sẽ chiến thắng Phước Long như Đồng Xoài, và ước tính xác đáng rằng quân đội VNCH sẽ không có khả năng tăng viện lớn để giải phóng hay cứu nguy tỉnh Phước Long.
Sau khi đã nghiên cứu kỹ đề nghị của bộ tư lệnh B2,về cả 2 mặt chiến dịch và chiến lược của mặt trận Phước Long, Quân Uỷ Trung Ương và bộ Tổng Tham Mưu quân đội CSBV đã chấp thuận , và cho lịnh quân VC miền Nam đánh chiếm tỉnh lỵ Phước Long.
Lần này quân CS còn được tăng cường 1 đại đội xe tăng và 1 đại đội pháo 130 ly. Để bạn đọc có được một tầm hiểu biết chính xác, tôi xin mô tả sơ lược vị trí điạ dư và chiến lược của tỉnh Phước Long. Ngoài ra còn để bạn đọc biết thêm vì sao mà quân CS cần phải đánh chiếm tỉnh lỵ Phước Long trước khi đánh các nơi khác.
Về mặt điạ dư, Phước Long là một tỉnh thuộc miền rừng núi, điạ thế hiểm trở.Về phiá bắc và phía đông Phước Long có nhiều núi cao, lại được bao bọc bởi con sông Bé vừa sâu vừa chảy xiết. Về phía Tây và phía Nam, tuy mặt đất tương đối bằng phẳng hơn, nhưng ngay cửa ngõ phiá nam lại có ngọn núi Bà Rá cao nhất vùng đó nằm án ngữ. Ngọn núi này cao đến 735 mét , so với mặt biển. Trong núi lại có nhiều hang hốc kỳ bí, những đảng đá to chồng chất với những rừng cây rậm rạp.
Từ thời Pháp thuộc ,Vùng Bà Rá đã nổi danh là một nơi rừng thiêng nước độc. Dân miền Nam ai nghe đến 2 tiếng Bà Rá cũng không khỏi rùng mình sởn ốc . Những bà già trầu độc mồm độc miệng thường rủa những đứa con ngỗ nghịch bằng câu:” Cho Bà Rá bắt mày !” Nơi đây người Pháp đã thiết lập nên một trại tù kiên cố để giam cầm những tù nhân chánh trị quan trọng, những nhân vật yêu nước chống thực dân, và những tù nhân hình tôị như cướp của giết người nguy hiểm…Nơi đây ngoài vị trí hiểm trở của rừng thiêng nước độc, ít có người tù vượt ngục nào thoát hiểm được, vì nạn cọp dữ từng bầy và cá sấu từng đàn, còn một đại nạn khác nữa là nạn sốt rét rừng.
Hồi thời kháng chiến Nam bộ, tôi còn nhớ ,mỗi khi bộ đội kháng chiến xếp đặt đội hình đánh nhau với Tây , phải có sẵn một đơn vị hờm súng đâu lưng với bộ đội , để phòng ngừa mấy ” ông ba mươi” nghe tiếng súng, ăn quen, mò đến chụp sau lưng bộ đội. Đến thời VNCH, quân đội VNCH đã thiết lập trên đỉnh núi Bà Rá một trạm tiếp vận vô tuyến truyền tin và 1 đài quan sát với khí tài quang học điện tử tối tân có thể kiểm soát được cả một vùng rộng lớn. Về phần quân số , tôi không biết chắc lực lượng quân sự của quân đội VNCH đóng tại đây là bao nhiêu, nhưng có thể là một tiểu đoàn ( ? ). Dựa trên địa thế hiểm trở và địa hình phức tạp của vùng núi rừng Bà Rá, đơn vị quân đội này có thừa khả năng phòng ngự và bảo vệ an ninh cho tỉnh lỵ Phước Long,cách đó chỉ có 5 kilô mét, nằm về phía tây núi Bà Rá . Ngoài ra quận Phước Bình của tỉnh Phước Long còn là một ngã tư đường có thể lưu thông bằng xe hơi đi Bù Đốp, tới Đồng Xoài và chạy xuống đường QL 14 , tại Ngã ba Liễu Đức. Hơn thế nữa, trong tỉnh Phước Long còn có một sân bay khá lớn, vừa là căn cứ không quân , để cho các loại phi cơ chiến đấu của không lực VNCH có khả năng hoạt động trong khắp miền rừng núi mênh mông này.

Bởi vị trí thiên nhiên như thế ,nên sau khi Đồng Xoài đã bị quân VC miền Nam chiếm mất, Phước Long lâm vào thế ” môi hở răng lạnh”. Sau khi đã hoạch định kế sách tấn công tỉnh lỵ Phước Long, bộ tư lệnh miền đã đề cử thiếu tướng Hoàng Cầm,bí danh Năm Thạch, viên tư lệnh sư đoàn đầu tiên của B2 khi mới thành lập sư đoàn thứ nhất, nay là một trong số những tư lệnh quân đoàn của quân CSBV , lãnh nhiệm vụ trực tiếp chỉ huy chiến trường. Cách đánh tỉnh Phước Long của quân VC miền Nam là khởi sự đánh chiếm quận lỵ Phước Bình , Bà Rá rồi tới sân bay trong tỉnh, cuối cùng là chiếm trọn tỉnh.
Cuộc đánh khởi sự từ rạng sáng ngày 3. .1. 1975 kéo dài đến 15 giờ 30 chiều ngày 6. 1. 75 , thì quân đội VNCH đành thất thủ.

(Photo: hai tướng Thiệu-Kỳ đang thì thầm to nhỏ âm mưu gì đây?)

PHẢN ỨNG KHẮP NƠI VỀ TRẬN PHƯỚC LONG

Tin tỉnh lỵ Phước Long bị mất về tay quân CSBV tung ra chẳng khác nào một quả bom nguyên tử nổ ngay chính giữa thủ đô Sài Gòn, làm rung động chẳng những tất cả chánh quyền Sài Gòn, còn làm rung chuyển luôn cả toà đại sứ Mỹ, nằm trên đại lộ Thống Nhất, cách dinh Độc Lập không xa. Lúc đầu, cũng như nhiều lần trước kia, mỗi khi có một vị trí quân sự nào thất thủ, TT Thiệu lại kêu gào quân đội phải tái chiếm. Lần này ông ta cũng kêu gào như cũ, nhưng quân đội đã chứng tỏ không đủ khả năng tái chiếm Phước Long. Thiệu đành bó tay với quyết định buông xuôi ” để tang cho Phước Long”!

Điều đáng buồn cho nhân dân Việt Nam hơn hết là thái độ dửng dưng của đồng minh Mỹ. Ngày 7. 1. 75,tại Hoa Thịnh đốn, Kissinger, ngoại trưởng Mỹ, người đã đứng đầu cuộc thương thuyết của Mỹ đối với CSBV, và còn là cha đẻ của hiệp định Paris về hoà bình Paris đã cùng với Lê Đức Thọ được thưởng giải Nobel Hòa Bình về VN, cấp tốc triệu tập một phiên họp khẩn của ” nhóm đặc biệt hành động ở Hoa Thịnh Đốn”, để tìm giải pháp dập tắt ngọn lửa chiến tranh ở Đông Dương.

Nhưng cuộc họp này chỉ bàn suông về vấn đề Căm Bu Chia, chứ không thấy bàn gì đến việc bọn CSBV vi phạm thoả hiệp đình chiến Paris, mà chính ra Kissinger có bổn phận phải lên tiếng phản đối. Thực ra, ngay sau khi Phước Long vừa thất thủ, Mỹ cũng đã cho hàng không mẫu hạm “Interprise”, chạy bằng nguyên tử năng, lúc đó đang lảng vảng trên mặt biển Thái Bình Dương, hướng dẫn một lực lượng của đệ thất hạm đội từ Subic Bay, Phi Luật Tân, tiến về hướng bờ biển Việt Nam. Đồng thời bộ tư lệnh quân Mỹ ở Thái Bình Dương cũng đặt sư đoàn 3 thuỷ quân lục chiến Mỹ đang đóng ở Okinawa trong tình trạng báo động khẩn cấp. Mặt khác phát ngôn viên ngũ giác đài cũng lên tiếng đề cập tới chuyện có thể tái oanh tạc BV…Nhưng cuối cùng tổng trưởng quốc phòng Mỹ James Schlesinger đã tuyên bố một câu trớt khe như sau:” Đây cũng chưa phải là một cuộc tấn công ồ ạt của quân CSBV…” .
Trong khi đó , ở Saigon , đáp lời kêu cứu của TT Thiệu, đại sứ Mỹ Martin đã an ủi Thiệu:” Việc Mỹ can thiệp lúc này chưa được phép !”

Theo nhận định của tôi, như trên đã nói, trận đánh Phước Long và sự thất thủ tỉnh lỵ này chẳng phải chỉ vì giá trị chiến thuật, và sự tổn hại vật chất to lớn của nó ( khoảng 6000 quân VNCH bị tan vỡ) mà chính là một đòn chiến lược, chánh trị, có tầm quyết định hệ trọng đến cả vận mệnh của toàn thể nhân dân miền Nam. Đây rõ ràng là một thử thách quyết tâm và khả năng chiến đấu đơn phương của quân đội VNCH, trong kế hoạch ” Việt Nam hoá chiến tranh ” của Mỹ.

Mặt khác, trận đánh Phước Long còn là một bước tiến mạo hiểm của quân CSBV nhắm mục đích thăm dò phản ứng của chánh phủ Mỹ, trước những hành động vi phạm trắng trợn hiệp định Paris của quân CSBV, một trong số 4 thành viên đã ký kết hiệp định này. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử chiến tranh VN cả một tỉnh đã bị quân CS chiếm đóng. Trước hết ta hãy nghe nhận định của Frank Snepp, một chuyên gia phân tách tin tức chiến lược của CIA Mỹ tại VN.

Ông ta viết:”…Về mặt tâm lý, mất Phước Long là một đòn đau đối với chánh quyền Saigon. Kể từ ngày thị xã Quảng Trị bị thất thủ năm 1972, nhưng được tái chiếm lại ngay, chưa có một thị xã nào đã bị quân CSBV đánh chiếm toàn bộ như tỉnh Phước Long. Nhưng đau nhất cho chánh quyền Saigon là chưa bao giờ Mỹ tỏ ra thờ ơ đối với chiến cuộc VN như lúc này. Đối với Thiệu cũng như đối với Bắc VN , trận đánh Phước Long là trận thăm dò chính sách của Mỹ đối với VN…”

Vẫn theo Frank Snepp, 2 ngày sau chiến thắng Phước Long, ngày 8. 1. 1975, bí thư trung ương đảng CSVN, Lê Duẫn đã đưa ra một đề nghị táo bạo trước Hội Đồng Quân Uỷ Trung Ương là thảo luận kế hoạch chánh thức trong 2 năm 1975 và 1976. Năm 1975 tranh thủ bất ngờ, mở những trận tấn công lớn và cùng khắp, tạo điều kiện để cho năm 1976 sẽ mở cuộc tổng công kích, tổng khởi nghĩa, giải phóng hoàn toàn miền Nam VN”. Trước tình hình biến chuyển thuận lợi và nhanh chóng , Lê Duẫn còn đề nghị một phương án khác, nếu thời cơ đến vào đầu hay cuối năm 1975 thì lập tức giải phóng miền Nam trong năm 1975″..

Theo nhận định của Frank Snepp, việc người Mỹ không can thiệp để cứu Phước Long có thể có nghĩa là họ sẵn sàng mặc cả cho việc ra đi của Thiệu… Trong ” Hồ sơ mật dinh Độc Lập”, TS Nguyễn Tiến Hưng viết :” Trái với điều mọi người tưởng, Saigon và Washington đã không hề ngạc nhiên khi cuộc tấn công mùa xuân 1975 xảy ra. Một loạt tài liệu tịch thu được của Trung ương cục miền Nam( cơ quan lãnh đạo của CS) đã tiết lộ chi tiết về chiến lược của địch…(trang 415).

Ngay cả trước khi có hội nghị trung ương đảng thứ 23 của CS,các tài liệu tình báo tịch thu được và những khẩu cung của tù binh BV cũng đều trỏ tới một cuộc tấn công Đông Xuân 1975… Trần Văn Đôn ( hồi ấy là phó thủ tướng) sau này kể lại phản ứng của William Clements ,thứ trưởng quốc phòng Mỹ,như sau:” Dừng có lo, sẽ không có tấn công gì đâu. Vả lại, chúng tôi còn đây .”….
Mặt khác , TS Hưng còn kể:” Cuối tháng chạp 1974, sau khi tỉnh Phước Long gần biên giới Việt-Miên thất thủ, Hưng lại có cơ hội báo động trước cho các viên chức HK, kể cả bộ trưởng quốc phòng James Schlesinger, biết về cuộc tấn công sắp xảy ra. Phước Long là tỉnh lỵ đã mất về tay quân đội chính qui BV trước nhất. Đây là một vi phạm ngưng bắn rõ ràng…Chỉ có Eric Von Marbod là chú ý đến lời cảnh cáo của Hưng, và hứa sẽ phúc trình cho Schlesinger biết. Nhưng các lời cảnh cáo đã bị làm ngơ: Phản ứng chính thức của HK đủ mọi giới là sẽ không có tấn công đại qui mô vào năm 1975. Sự làm ngơ và không tin ấy thực ra là cố tình. Nó xuất phát từ sự nhất trí trong giới cố vấn mà Ford đã đưa vào toà Bạch Ốc là: Quốc hội và dân chúng HK sẽ không ủng hộ một cuộc tái can thiệp vào cuộc chiến dù chỉ bằng cách gia tăng quân viện và tái oanh tạc…” ( tr. 417).

Một điều đáng chú ý khác là, vào khoảng cuối tháng 12. 74, trước cuộc tấn công Phưóc Long xảy ra, đại tướng Viktor Kulikov, người đúng đầu lực lượng võ trang Hồng quân Liên Sô , đã đến Hà Nội. Không ai có thể tìm hiểu được , cuộc thăm viếng của viên tướng Liên Sô này mang ý nghĩa gì, kể cả cơ quan tình báo HK, nhưng chỉ vài tuần lễ sau đó, khối lượng thiết bị quân sự của Liên Sô viện trợ cho BV chở bằng đường biển đã gia tăng gấp 4 lần.
Tiếp nối theo hội nghị bộ chánh trị , mở đầu từ ngày 18. 12. 74, tại Hà Nội,ngày 8. 1. 1975, tức 2 ngày sau khi đã đánh chiếm được Phước Long, bộ chánh trị CSBV đã họp những phiên đặc biệt, có thêm sự tham dự của: Phạm Hùng, Trần Văn Trà,tư lệnh B2, Hai Lê, tức Lê Văn Tường, phó chính ủy bộ tư lệnh miền, đại diện Quân Uỷ Miền, bộ tư lệnh B2, tức miền Nam VN cùng với đại diện khu 5. Trong cuộc họp này, bộ chánh trị CSBV đã bắt mạch đúng được tình hình của cả 2 đối thủ : VNCH và HK.
Về phía Mỹ, CSBV cho rằng người Mỹ sẽ không bao giờ còn muốn dính dấp vào cuộc chiến VN nữa, dù cho chánh quyền miền Nam lâm nguy cũng không giải cứu.

Về phía quân đội VNCH , nếu bị đánh mạnh hơn, đánh nhanh hơn, và đánh bất ngờ sẽ không đủ sức kháng cự và phòng thủ.

Về mặt chiến lược , bộ tổng tham mưu quân đội CSBV đã nắm được toàn bộ kế hoạch phòng thủ cũng như bản nhận định tình hình chiến sự trong tương lai của Thiệu và các tướng lãnh thân tín của ông ta rồi. Vậy , họ chỉ còn lại duy nhất một vấn đề cần phải thảo luận là chọn nơi nào làm địa điểm để khởi sự cuộc tấn công đại qui mô đầu mùa khô năm 75 , và đánh theo kế hoạch nào?

Đại đa số ý kiến sơ khởi trong hội nghị đều chọn Tây Nguyên làm chiến trường thử lửa với quân đội VNCH, nhưng không bàn sâu vào chi tiết. Vấn đề chọn lựa chiến trường và chiến thuật tấn công mùa khô năm 75, trước khi bế mạc ngày 9. 1. 1975, hội nghị chánh trị CSBV đã trao cho uỷ ban thường trực Quân Uỷ Trung Ương họp tiếp theo ngay ngày sau, để bàn thảo sâu rộng và đích xác hơn.

Tuy nhiên , Lê Duẫn và Lê Đức Thọ, cho rằng chiến dịch này có tầm vóc vô cùng quan trọng , nên cần phải có một uỷ viên Bộ Chánh Trị Trung Ương chịu trách nhiệmhoàn toàn và trực tiếp. Người được Bộ Chánh Trị chọn là đại tướng Văn Tiến Dũng, Tổng Tham Mưu Trưởng quân đội CSBV. Ngoài ra còn có sự tham dự và giám sát của Lê Đức Thọ.

( còn tiếp)

http://www.dangvannham.com/modules/news/article.php?storyid=749


hồ chí minh súc vật, nông đức mạnh súc vật, nguyễn tấn dũng súc vật, nguyễn minh triết súc vật, dcsvn súc vật, ditmecodosaovang, ditmehochiminh, ditmenongducmanh, ditmenguyentandung, ditmenguyenminhtriet, ditmephanvankhai, dadaocongsan, latdocongsan, tieudietcongsan, hochiminhsucvat, sucvathochiminh, sucvatnongducmanh, sucvatnguyentandung, sucvatnguyenminhtriet, dadaovietcong, iavaomathochiminh, iavaomatnongducmanh, iavaomatnguyentandung, iavaomatnguyenminhtriet, súc vật lê khả phiêu, lê khả phiêu súc vật, suc vat le kha phieu, le kha phieu suc vat , lekhaphieu, suc vat vo nguyen giap, sucvatvonguyengiap, vonguyengiapsucvat, súc vật võ nguyên giáp, võ nguyên giáp súc vật, ditmevonguyengiap, iavaomatvonguyengiap

NGUYÊN NHÂN THẢM BẠI THÁNG TƯ ĐEN 75 CỦA MIỀN NAM – Kỳ 1

NGUYÊN NHÂN THẢM BẠI THÁNG TƯ ĐEN 75 CỦA MIỀN NAM!

Kỳ 1

*ĐẶNG VĂN NHÂM

Đôi lời nói trước của tác giả: Trong giao tiếp hằng ngày và qua việc đọc sách báo Việt Ngữ, lẫn ngoại ngữ đề cập đến giai đoạn chung cuộc chiến tranh VN, năm 1975, tôi nhận thấy một số người viết báo và làm báo VN đã thiếu hẳn sự lương thiện trí thức khi họ viết hay đề cập đến vấn đề này. Thậm chí tôi biết rất rõ nhiều người chẳng biết tí gì về cuộc chiến và những biến chuyển chính trị, lại chỉ là hạng người mới gặp thời cơ nhảy vào làng báo sau năm 1975, ở hải ngoại, không có chút kinh nghiệm gì, nên họ cứ nhắm mắt viết bừa. Một phần sự kiện chiến trường và diễn biến chính trị họ đã thải ra trên mặt báo đều là những thứ chuyện rác rưởi , góp nhặt trong các quán cà phê, bên hè phố, do một vài anh quân nhân cấp thấp kể lung tung… Cộng thêm vào những mớ chuyện góp nhặt mà báo nọ cóp nhặt lẫn của báo kia ấy, mỗi báo lại còn tự tiện phịa ra những lý luận, nhận định ngớ ngẩn của riêng mình, cốt làm cho thêm mùi quyến rũ.

Nếu những tay làm báo, viết báo vô danh tiểu tốt kể chung ở trên chỉ vì miếng cơm manh áo hay muốn phô danh hão mà viết bịa lịch sử, thì đặc biệt đáng phải ” TRỊ TỘI” hơn hết là tên Nguyễn Cần, bút hiệu Lữ Giang, Tú Gàn, còn ngoại hiệu là ” THẰNG GÙ NHÀ THỜ ĐỨC BÀ “. Lữ Giang đã tỏ ra khôn ngoan , độc hại hơn những kẻ khác.Vì tên này viết có chủ đích, theo đúng lập trường, và tùy từng giai đoạn chiến lượccủa đảng.

Chẳng những hắn chỉ bịa sử, mà Nguyễn Cần còn dám bịa cả chuyện trong lãnh vực tình báo, nằm vùng ở miền Nam, mà hắn hoàn toàn mù tịt ( tôi dám cả quyết chắc nịch như vậy. Thí dụ mới nhất: hắn vừa viết trên mạng lưới toàn cầu 1 bài về điệp viên CS Lê Hữu Thúy! Trong bài này Ng. Cần chỉ cóp lại nguyên văn 1 bài ngắn tuyên dương công trạng Lê Hữu Thúy của nhật báo Nhân Dân, chớ không biết mảy may gì về tiền tích và hoạt động của Thúy lúc làm báo ở Sg…) để một mặt ngầm ca ngợi những tay cán bộ điệp báo còn sống hay đang còn hoạt động…đồng thời tiện dịp ” ĐẠI HẠ GIÁ” một cách trắng trợn những nhân vật lãnh đạo cao cấp trong ngành gián điệp ở miền Nam kể từ BS Trần Kim Tuyến, các bạn Dương Văn Hiếu, Thái Đen, Ng. Thiện Dzai…chủ lực trong Đoàn Công tác Đặc Biệt Miền Trung cũng như thiếu tướng Đỗ Mậu, với 9 năm chỉ huy ngành an ninh quân đội v.v… Ngay sau bài này tôi sẽ có bài lật tẩy Lữ Giang, một cây bút nằm vùng rất nguy hiểm hiện nay và cả tương lai ở hải ngoại, khởi từ bài phân tách chính xác và tường thuật đầy đủ nhất về điệp viên Lê Hữu Thúy!

Trong khi đó, ở trong nước, giới cầm bút viết sử hay truyện dã sử phần đông đều phải trải qua một quá trình đào tạo theo đường lối xã hội chủ nghĩa hẳn hoi. Vì thế, dĩ nhiên màu sắc các trang sử của họ đều đã nhuộm hồng từng chữ.Tất cũng vẫn không còn trung thực nữa!

Tóm lại giới nhà văn, sử gia CS trong nước cộng lực với bọn cầm bút bất tài, bất lương và nằm vùng ở hải ngoại như Lữ Giang từ năm 1975 đến nay đã tạo nên rất nhiều sai lầm và rối loạn trong nguồn sử liệu sau này của dân tộc. Xin bạn đọc thân thương nhớ đón xem!

Bây giờ trở lại cuộc chiến quyết định thắng bại năm 1975 tại miền Nam, tôi nhận thấy mọi người muốn có một tầm nhìn rộng rãi, sự hiểu biết qui mô , toàn bộ từ khởi đầu cuộc chiến lúc mới manh nha cho đến ngày giờ kết thúc, chúng ta cần phải nắm được đầy đủ những chi tiết quan trọng giềng mối của cả đôi bên, cộng thêm những biến chuyển từng ngày, từng giờ mà 2 phe Quốc -Cộng cùng đang đấu trí. Thêm vào đó ta còn phải biết đến cả ảnh hưởng trực tiếp của Nga lẫn Mỹ đã chi phối vào cuộc chiến ra sao.

Với mục đích phục vụ độc giả như thế, dưới đây tôi xin mời bạn đọc theo dõi cuộc chiến tháng 4 năm 1975…

ĐẶNG VĂN NHÂM

DỰ KIẾN CỦA BỘ CHÁNH TRỊ TRUNG ƯƠNG ĐẢNG C.S.B.V.

Tình hình miền Nam Việt Nam từ năm 1974 đã hiển lộ nhiều khó khăn về mọi mặt. Về mặt đối nội, giữa VNCH và đồng minh Mỹ, người Mỹ giảm thiểu kinh viện và quân viện, khiến cho hỏa lực của quân đội VNCH giảm sút đến 60 %, vì thiếu bom , đạn. Khả năng cơ động cũng sút giảm đến 50 %, vì thiếu máy bay, thiếu xe cộ , chiến xa và nhiên liệu…Tổng thống Thiệu đã phải kêu gọi quân đội đánh giặc ” kiểu nhà ngheò”.

Nên nhớ , năm 1973 , quân viện Mỹ là 2,2 tỷ Mỹ kim, bây giờ chỉ còn có 500 triệu Mỹ kim mà thôi ! Hai tháng trườc ngày mất miền Nam , một phái đoàn dân biểu, nghị sĩ Mỹ, gồm: Dewey F. Barlett, Paul Mc. Closkey, William V. Chapell,, Donald N. Fraser, Bella Abzug, Millicent Fenwick, John P. Murtha, John J. Flynt v.v… đã qua Việt Nam để duyệt xét tại chỗ , trước khi quốc hội biểu quyết chấp thuận viện trợ bổ túc ngân khoản 300 triệu quân viện cho VNCH.

Thái độ của phái đoàn này đã tỏ ra vô cùng bất lợi cho Nguyễn Văn Thiệu. Về mặt chánh trị,báo chí và nhiều đoàn thể nhân dân nổi lên chống chế độ tham nhũng của gia đình TT Thiệu và tay chân bộ hạ trong chánh quyền và quân đội. Trong số gồm cả gia đình thủ tướng Trần Thiện Khiêm, đại tướng tổng tham mưu trưởng Cao Văn Viên, cố vấn an ninh tình báo cuả tổng thống trung tướng Đặng Văn Quang…

Đặc biệt nhất là ” Phong Trào Chống Tham Nhũng” của linh mục Trần Hữu Thanh. Thực chất đây là phong trào giáo dân nổi lên chống Nguyễn Văn Thiệu, vì đằng sau lưng cha Thanh còn có linh mục Hoàng Quỳnh, các linh mục Nguyễn Ngọc Lan, linh mục Chân Tín… Mặt khác linh mục Nguyễn quang Lãm, Trần Du yểm trợ cho linh mục Thanh Lãng, tên thật là Đinh Xuân Nguyên, chủ tịch hội Văn Bút Việt Nam, cùng với các hội đoàn ký gỉa thân CS. thành lập tổ chức ” ký gỉa đi ăn mày “,đi biểu tình khắp đường phố Sài Gòn, tạo nên một khung cảnh sinh hoạt rối loạn. Mặt khác, báo chí cũng đua nhau thổi phồng vụ”Chuồng Cọp” Côn Sơn, lôi cuốn một số dân biểu, nghị sĩ phản chiến Mỹ qua VN điều tra, tạo cớ cho việc trì hoãn và giảm thiểu viện trợ Mỹ. Về mặt đối phó với quân CSBV, chiến trường khắp nơi trở nên sôi động bất thường. Quân CSBV và MTGPMNVN bung sức ép về mọi mặt, vi phạm trắng trợn hiệp định Paris.

Vì tháng 10. 1974, trung ương cục miền Nam đã ban hành mệnh lệnh:” xã giải phóng xã, huyện giải phóng huyện, tỉnh giải phóng tỉnh,trên toàn chiến trường B2 “. ( tức chiến trường miền Nam V.N.) Khẩu lệnh ấy dựa trên kế hoạch tổng tấn công đã được trung ương đảng soạn thảo sẵn, gồm những yếu điểm sau đây:

1./- Không đánh đuổi địch từng tuyến, không để cho địch co cụm bất cứ ở vùng nào, ngay cả Sài Gòn.

2./- Phải chia cắt, bao vây, cô lập địch quân cả về mặt chiến dịch và chiến đấu, để tiêu diệt địch , không cho địch tập trung, dựa vào nhau , chi viện cho nhau.

3./- Phải triệt hạ chỗ mạnh, đào sâu chỗ yếu của địch.

4./- Muốn giải phóng Sài Gòn,trước hết phải cô lập nó với chung quanh, không có đường co, đường chạy, không dựa vào đâu nhờ chi viện, bao vây không có lối thoát,chỉ hỗn loạn và tan vỡ.

5./- Đánh Sài Gòn phải mạnh, nhanh,gọn, các mục tiêu trọng yếu cần phải chiếm cùng một lúc, mới bảo đảm thắng lợi thần tốc, làm cho địch không còn thì giờ sắp xếp lại việc phòng thủ, củng cố lại lực lượng. Dự kiến tổng tấn công, ước tính sẽ thực hiện trong năm 1976, của quân CSBV dành cho chia ra làm 3 giai đoạn sau đây:

Đợt 1.- Khởi đầu từ tháng 12, 1974, đến đầu tháng 2, 1975. Đợt này chỉ dành riêng cho B2 hoạt động, vì đã có kế hoạch sẵn.

Đợt 2.- Từ đầu tháng 3 đến hết tháng 5 , 1975. Đợt này dành cho toàn miền.

Đợt 3.- Từ tháng 8 trở đi là đợt hoạt động nhỏ, để chuẩn bị cho năm 1976. đánh lớn khắp nơi, nhắm đạt thắng lợi cuối cùng. Chiếu theo kế hoạch nêu trên của bộ tổng tham mưu quân CSBV, thì trong năm 1975, chỉ đánh nhỏ, phá bình định, mở hành lang và tạo sức ép mạnh mẽ vào thủ đô Sài Gòn, chuẩn bị sẵn thế lực chờ đến năm 1976 mới đánh lớn, ăn thua to.

Như thế , ta phải hiểu là về mặt quân sự, quân CS ở miền Nam không được mở những mặt trận lớn, không đựơc dùng chủ lực lớn,chỉ đánh lẻ tẻ tới cấp trung đoàn , và không được dùng đại pháo, chiến xa v.v…
Điều này chứng minh rõ ràng quân CSBV nuôi ý đồ, để dành lực lượng , chuẩn bị cho một cuộc thư hùng trống mái với quân đội Nam Việt Nam vào năm 1976, giống như trận đánh Tết Mậu Thân 1968. ( Chiếu theo các nghị quyết 21 của trung ương đảng bộ và nghị quyết 12 của Trung Ương Cục và Quân Uỷ Miền( tức B2),dự thảo kế hoạch cho 3 năm 74-75-76).

NHỮNG CUỘC ĐÁNH PHÁ LẺ TẺ CỦA V.C.

Như mọi người đều biết, miền Nam mưa nắng hai mùa gần như đều nhau. Mùa mưa thường bắt đầu từ tháng tư cho đến hết tháng mười. Mùa này là mùa nước ngập lụt khắp miền Nam. Miền Tây, vùng Đồng Tháp Mười trong mùa khô , sông nước có nơi cạn queo, người ta có thể săn quần lội qua sông được, nhưng đến mùa mưa nhiều nơi mực nước sâu đến 5, 6 thước.
Miền đông cao ráo hơn nhưng vào mùa mưa cũng bị nưóc tràn ngập, đường xá xình lầy, làm đình trệ mọi cuộc chuyển quân và tác chiến, nhất là những đoàn quân cơ giới nặng gặp phải rất nhiều khó khăn. Miền rừng núi cao nguyên muà mưa đến sớm hơn vùng đồng bằng và mưa rừng dai dẳng hơn, nước mưa rừng đổ như thác.
Như thế ,hàng năm,cuộc chiến ở miền Nam tuỳ thuộc rất nhiều vào ảnh hưởng của thời tiết. Mùa mưa năm nào, quân đội của đôi bên cũng đều tạm nghỉ ngơi, dưỡng sức, chỉnh quân , để chờ đến mùa khô, thường khởi sự từ tháng 11 hàng năm, lại tung ra những đòn đánh phá, bắn giết lẫn nhau.
Trong phạm vi lãnh thổ quân khu 4, của VNCH , quân VC tiếp tục đánh phá mở rộng vùng gọi là giải phóng từ U Minh lên Cần Thơ, khống chế sân bay Lộ Tẻ, nhắm uy hiếp Cần Thơ, nơi đặt đại bản doanh quân đoàn 4. Mặt khác đánh nới rộng vùng kiểm soát Đồng tháp mười ra đến sát quốc lộ 4, sẵn sàng cắt đứt quốc lộ 4, cô lập vùng 4 từ Mỹ Tho trở xuống Tiền giang và Hậu Giang.
Trong vùng quân khu 3, VC đánh giải phóng các quận Hoài Đứùc, Tánh Linh, tạo sẵn khu vực tập kết bộ đội, chuẩn bị sẵn thế tấn công vào bộ tư lệnh quân đoàn 3,đặt ở Biên Hoà, miền Đông thủ Đô Saigon. Mặt khác quân VC còn đánh giải phóng vùng Bến Cầu, Quéo Ba, quận Đức Huệ và phía bắc quận Đức Hoà, tiêu diệt điểm núi Bà Đen, khống chế toàn bộ Bắc , Tây Bắc Saigon.
Ngoài ra quân VC còn đánh chiếm Bù Đăng, Bù Na v.v…Nhưng tất cả đều chỉ là những trận đánh lẻ tẻ nằm trong khuôn khổ chỉ đạo của nghị quyết 21 Trung ương đảng bộ như đã nói ở đoạn trên.

NHẬN ĐỊNH TÌNH HÌNH SAI LẦM VÀ CƠ MẬT QUỐC PHÒNG BỊ TIẾT LỘ !

Nếu ngày 13.11. 74 là ngày quân của MTGPMNVN khởi sự phát động chiến dịch đánh phá lẻ tẻ và đều khắp mùa khô 74-75, thì tại dinh Độc Lập, vào 2 ngày 9 và 10 tháng 12, năm 1974, TT Nguyễn Văn Thiệu đã triệu tập một phiên họp gọi là Hội Đồng An Ninh Quốc Gia, gồm một số những tướng lãnh, tay chân thân tín nhất, để bàn luận và nhận định tình hiønh chiến sự trong muà khô năm 1975.
Trong cuộc họp này dĩ nhiên có sự hiện diện của trung tướng Đặng Văn Quang, cố vấn đặc biệt về an ninh, tình báo của tổng thống, thủ tướng Trần Thiện Khiêm, đại tướng tỗng tham mưu trưởng quân lực VNCH Cao Văn Viên, tổng trưởng quốc phòng ,các tưóng tư lệnh vùng, tướng Nguyễn Khắc Bình, đặc ủy trưởng phủ đặïc uỷ trung ưong tình báo, kiêm tổng giám đốc tổng nha cảnh sát quốc gia v.v…Trong 2 ngày họp bàn bí mật ấy, tổng thống Thiệu và các tướng lãnh tay chân bộ hạ cuả ông ta đã đồng thanh nhất trí nhận định các điểm chính sau đây :

1./- Trong tương lai, năm 1975, quân CSBV sẽ mở những cuộc tấn công quan trọng hơn năm 1974, nhưng không lớn bằng cuộc tổng tấn công Tết Mậu Thân , năm 1968..

2./- Quân CSBV chỉ có khả năng đánh phá những tỉnh , quận nhỏ, những đồn bót hẻo lánh,nhắm mục đích nới rộng phạm vi ” lấn đất dành dân”, theo tinh thần hiệp định đình chiến Paris, chứ không thể đánh chiếm và giữ được những thành phố lớn, quan trọng, đông dân cư.

3./- Trong chiến dịch mùa khô sắp tới, quân CSBV chủ yếu nhắm hướng chính là quân khu 3, đặc biệt là đánh chiếm tỉnh Tây Ninh, để có thể dùng làm thủ phủ cho cái gọi là chánh phủ Lâm Thời Cộng Hoà miền Nam VN. Điều đáng chú ý nhất, Tây Ninh là một thị xã chiến lược quan trọng bực nhất của quân khu 3, nằm sát biên giới Căm Bu Chia, nối liền thủ đô Saigon và Nam Vang bằng con đường quốc lộ số 1. Thị xã tiểu công nghiệp này có khoảng 50 ngàn cư dân, vốn là mục tiêu đánh phá thường xuyên của quân đội CSBV, vì thị xã này chính là chìa khoá để mở cửa ngõ vào thủ đô Sài Gòn.

Trên phương diện chiến lược phe nào giữ được thị trấn Tây Ninh tức là giữ được yết hầu của thành phố Sài Gòn, làm chủ được vùng đồng bằng phì nhiêu chung quanh, đồng thời còn kiểm soát đưọc cả những trục lộ giao thông qua xứ Chúa Tháp. Bởi thế, đã từ lâu quân đội chủ lực miền , tức B2 , đã đặt bộ tư lệnh cách thị trấn Tây Ninh khoảng 30 kilô mét về phía Tây Bắc . Kể từ thời tổng thống Ngô Đình Diệm về V.N. chấp chánh, sau vụ ông cố vấn Ngô Đình Nhu chủ trương sai Ngô Trọng Hiếu , lúc đó đang làm đại diện cho chánh phủ VNCH tại Nam Vang, thực hiện âm mưu ám sát quốc trưởng Sihanouk, nhưng bất thành, vì nhân viên phản gián Trung Cộng đã kịp thời mật báo cho Sihanouk biết. Từ đó Sihanouk trở nên thâm thù chế độ Cộng Hoà miền Nam VN, ra mặt nâng đỡ quân CSBV, cho quân CSBV và MTDTGPMNVN dùng lãnh thổ Miên làm bàn đạp đánh phá VNCH , đồng thời lại còn cho MTDTGPMNVN công khai mở văn phòng dịch vụ, dưới sự điều khiển của g.s. Ca Văn Thỉnh, và tổng thơ ký của MTGP Nguyễn Văn Hiếu được sống lưu vong thường trực tại Nam Vang.

4./- Cuộc tấn công của quân CSBV chỉ kéo dài cho đến tháng 6, năm 1975, hết mùa khô, bước sang mùa mưa là tạm ngưng để lấy lại sức và củng cố vị trí lẫn lực lượng. Nhận định của Thiệu không xa mấy với nhận định của đại sứ Mỹ Martin ở Saigon. Cái tai hại nhất, đóng vai trò quyết định chiến trường miền Nam, tạo nên thảm họa ” tháng Tư đen”năm 1975 là: Ngay sau khi phiên họp trong dinh Độc Lập vừa chấm dứt, và biên bản đúc kết nội dung phiên họp có tính cách TỐI MẬT, liên quan đấn vận mệnh của quốc gia và dân tộc vừa đánh máy xong , chưa ráo mực, toà đại sứ Mỹ đã có một bản sao nguyên văn . Đồng thời bộ tư lệnh B2 và trung ương đảng bộ CSBV ở Hà Nội cũng đã có một bản ! Để chứng minh điều chúng tôi vừa tố giác trên đây, xin trích một đoạn trong” hồ sơ mật dinh Độc Lập” của t.s. Nguyễn Tiến Hưng:” Dường như C.S. đã nắm đưọc những bản nhận định tình hình mật , nên Dũng ( tức tướng CSBV Văn Tiến Dũng) cũng đã ước tính khá đúng khả năng chiến đấu sút giảm của QLVNCH..” ( trang 413) và ” Trong hồi ký Văn Tiến Dũng cũng dùng đúng những con số đã ghi trong phúc trình của Hưng, kể cả chữ ” tài khoá” là một quan niệm còn xa lạ ngay cả đối với các tướng lãnh VNCHï đã từng làm việc sát cánh ngưòi Mỹ bao nhiêu năm,chứ đừng nói là đối với một tên tưóng CS trừ khi hắn đã có được tài liệu cụ thể để mà trích dẫn…” ( trang 414).
Trong khi đó Frank Snepp, một chuyên gia phân tách tin tức tình báo chiến lược của của CIA Mỹ, làm việc tại Việt Nam đã viết khẳng định như sau:” …Một nhân viên tình báo của quân CSBV đã nằm ngay trong giới thân cận nhất của tổng thống Nguyễn văn Thiệu đã gửi cho CSBV một bản báo cáo ” tối mật ” về nhận định tình hình của chánh phủ Saigon. Đó là nguyên văn biên bản phiên họp quan trọng của hội đồng an ninh quốc gia đã diễn ra trong 2 ngày 9 và 10. 12. 1974, trong dinh Độc Lập.
Tổng thống Thiệu và các tướng lãnh của ông ta đã đồng thanh nhận định rằng, trong những tháng sắp tới, quân CSBV sẽ mở cuocä tấn công quan trọng hơn năm 1974…Nhân viên tình báo ấy của CSBV còn báo cáo là Thiệu đã đi đến kết luận rằng quân đội CSBV không thể đánh chiếm và giữ được những thành phố lớn quan trọng. Bọn CSBV nhắm mục tiêu chính là quân khu 3, đánh chiếm Tây Ninh…
Vì thế Thiệu đã quyết định không gửi quân tiếp viện cho quân đoàn 2 trên Cao Nguyên trung phần, trái lại chỉ lo tập trung lực lượng dự trữ ở phía Nam miền Nam. Mặt khác, ta còn tìm thấy trong hồi ký “đại thắng mùa xuân” tướng CSBV Văn Tiến Dũng cũng đã viết như sau:
” Theo tin tình báo của ta, trong 2 ngày 9 và 10 tháng 12, năm 1974, trong dinh ” Độc Lập” Thiệu họp với bọn tư lệnh các quân đoàn, quân khu nguỵ để phán đoán hoạt động của ta trong năm 1975. Bọn chúng nhận định:” Trong năm 1975,ta có thể đánh với qui mô lớn hơn nămm1974 nhưng không như năm 1968 và không bằng năm 1972. Ta chưa có khả năng đánh thị xã lớnhoặc thành hpố, dù có đánh cũng không giữ được. Ta chỉ có thể đánh loại thị xã nhỏ,và cô lập như Phước Long, Gia Nghĩa. Yêu cầu chủ yếu của ta năm 1975 là dành 2 triệu dân ở vùng đồng bằng sông Cửu Long, và mở rộng vùng giải phóngở miền núi…Chúng cho rằng đầu năm 1975, phưong hướng tiến công của ta là đánh quân khu 3, chủ yếu là Tây Ninh làm thủ đô của chánh ph3 cách mạng lâm thời cộng hoà miền Nam Việt Nam. Về thời gian tiến công, địch phán đóan ta sẽ đánh trước hoặc sau tết cho đến tháng 6 năm 1975, tới lúc đó là mùa mưa thì dừng lại nghỉ…” Trong hồi ký ” Kết thúc cuộc chiến tranh 30 năm” cuả tướng VC Trần Văn Trà, tư lệnh B2, cũng kể tương tợ như Văn Tiến Dũng, và còn nói thêm nhờ đó mà quân VC được yên tâm dùng kế nghi binh đánh chiếm các nơi hiểm yếu sau đó như : Đồng Xoài, Phước Long , núi Bà Đen v.v… Đọc đến đây, dù bạn không phải là một nhà chánh trị ,quân sự gì cả, cũng có thể hình dung ngay ra được nỗi vui mừng không sao kể siết của những tay đầu sỏ trong MTDTGPMNVN, chỉ huy Quân Uỷ Miền và chánh phủ Hà Nội với Quân Uỷ Trung Ương đảng, và bộ Tổng Tham Mưu quân đội CSBV.. Với biên bản này trong tay, họ phấn khởi đến cùng cực vì nhận thấy hiện nay họ đang đánh nhau với một đối phương,tuy sức lực hơn họ gấp đôi gấp ba, nhưng cặp mắt của đối phương đã hoàn toàn ” ĐUI MÙ” !

Nhưng họ vẫn còn phải đề phòng phản ứng bất ngờ của người Mỹ, một đồng minh thân cận nhất của VNCH và cũng là một siêu cường quốc nguyên tử hạng nhất trên thế giới đã từng cho họ nếm những trận mưa bom B52, kinh hồn táng đởm trong những năm 70-72. Họ cần phải nghĩ ra kế hoạch thăm dò phản ứng của Mỹ. Rất dễ dàng, quân CSBV bắt đầu mở những trận đánh thăm dò , nhắm mục tiêu lớn, nhưng vẫn không dùng đến chủ lực mạnh và võ khí lớn, theo đúng tinh thần nghị quyết 21 đã đề ra.

( còn tiếp)

http://www.dangvannham.com/modules/news/article.php?storyid=748


hồ chí minh súc vật, nông đức mạnh súc vật, nguyễn tấn dũng súc vật, nguyễn minh triết súc vật, dcsvn súc vật, ditmecodosaovang, ditmehochiminh, ditmenongducmanh, ditmenguyentandung, ditmenguyenminhtriet, ditmephanvankhai, dadaocongsan, latdocongsan, tieudietcongsan, hochiminhsucvat, sucvathochiminh, sucvatnongducmanh, sucvatnguyentandung, sucvatnguyenminhtriet, dadaovietcong, iavaomathochiminh, iavaomatnongducmanh, iavaomatnguyentandung, iavaomatnguyenminhtriet, súc vật lê khả phiêu, lê khả phiêu súc vật, suc vat le kha phieu, le kha phieu suc vat , lekhaphieu, suc vat vo nguyen giap, sucvatvonguyengiap, vonguyengiapsucvat, súc vật võ nguyên giáp, võ nguyên giáp súc vật, ditmevonguyengiap, iavaomatvonguyengiap

BS Hoàng Nguyên: Viết cho bạn VN đói nghèo thất thế

BS Hoàng Nguyên: Viết cho bạn VN đói nghèo, thất thế from hochiminhsucvat on Vimeo.

http://www.vimeo.com/4064783

http://www.vimeo.com/user1446544


hồ chí minh súc vật, nông đức mạnh súc vật, nguyễn tấn dũng súc vật, nguyễn minh triết súc vật, dcsvn súc vật, ditmecodosaovang, ditmehochiminh, ditmenongducmanh, ditmenguyentandung, ditmenguyenminhtriet, ditmephanvankhai, dadaocongsan, latdocongsan, tieudietcongsan, hochiminhsucvat, sucvathochiminh, sucvatnongducmanh, sucvatnguyentandung, sucvatnguyenminhtriet, dadaovietcong, iavaomathochiminh, iavaomatnongducmanh, iavaomatnguyentandung, iavaomatnguyenminhtriet, súc vật lê khả phiêu, lê khả phiêu súc vật, suc vat le kha phieu, le kha phieu suc vat , lekhaphieu, suc vat vo nguyen giap, sucvatvonguyengiap, vonguyengiapsucvat, súc vật võ nguyên giáp, võ nguyên giáp súc vật, ditmevonguyengiap, iavaomatvonguyengiap

GIẶC ĐẾN NHÀ: AI CŨNG PHẢI ĐÁNH VÀ ĐÁNH KIỂU NÀO CŨNG ĐƯỢC

GIẶC ĐẾN NHÀ: AI CŨNG PHẢI ĐÁNH VÀ ĐÁNH KIỂU NÀO CŨNG ĐƯỢC

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

UNICODE: http://VietTUDAN.net

09.04.2009

Ngày 31.03.2009, Hòa Thượng THÍCH QUẢNG ĐỘ, nhân danh Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, quyết định kêu gọi đấu tranh cứu nguy Đất Nước, thì ngày 02.04.2009 (tránh ngày 01.04), chúng tôi đã lên tiếng ngay ca ngợi quyết định cấp bách này. Không những ca ngợi, mà chúng tôi, dù chỉ là một Giáo dân Công Giáo bé nhỏ, cũng lấy can đảm kêu gọi lên Giáo quyền Công Giáo VN hãy HIỆP THÔNG TÔN GIÁO CỨU NGUY ĐẤT NƯỚC. Đất Nước LÂM NGUY, việc tham dự PHONG TRÀO cứu nguy Đất Nước là BỔN PHẬN và TRÁCH NHIỆM của mọi người VIỆT, không phân biệt Nam, Nữ, Già, Trẻ, không nại ra Sắc Tộc Kinh Thượng mà trốn tránh, không lấy cớ khác biệt Tôn Giáo mà trùm chăn yên thân, không dương màu sắc Chính trị phe nhóm mà chuồn lùi.

Hãy nhìn cái MỤC ĐÍCH lời kêu gọi của Hòa Thượng THÍCH QUẢNG ĐỘ mà mọi người Việt cùng nhau cứu nguy Đất Nước. Cái MỤC ĐÍCH ấy không phải của riêng Hòa Thượng THÍCH QUẢNG ĐỘ, mà là của mọi người Việt. Mục đích là duy nhất, thì không ai có thể lấy những lý do thứ yếu mà làm phân tán PHONG TRÀO, trừ những kẻ phản quốc như CSVN hiện nay.

Từ ngày LỜI KÊU GỌI của Hòa Thượng được phát động, chúng tôi thấy trên các Diễn Đàn có những lời bàn chi tiết thứ yếu có thể làm phương hại đến PHONG TRÀO CỨU NGUY ĐẤT NƯỚC. Nếu những lời bàn ấy được tung ra bởi những kẻ phản quốc CSVN, thì chúng tôi không nói đến làm gì. Nhưng những lời bàn này đến từ những người Việt yêu Đất Nước VIỆT NAM của mình, vẫn mang lòng bảo vệ vẹn tòan Lãnh Thổ và Lãnh Hải của Tiền Nhân. Những lời bàn thứ yếu ấy như là: bạo động hay bất bạo động, ai có quyền ưu tiên hay không có quyền cứu nguy Đất Nước… Những lời bàn thứ yếu này có thể làm lỏng lẻo ra quyết tâm của mọi người là nhìn MỤC ĐÍCH CỨU NGUY ĐẤT NƯỚC mà tiến tới.

Chúng tôi xin nói tới ba khía cạnh sau đây như đầu bài Quan Điểm này nêu ra:

=> Giặc đến nhà…

=> Ai cũng phải đánh

=> Đánh kiểu nào cũng được

Giặc đến nhà…

Nhắc đến “Giặc đến nhà…”, không người Việt nào không đọc tiếp khẩu hiệu “Đàn bà phải đánh”. Khẩu hiệu ấy đã được in sâu trong tiềm thức của chúng ta suốt dòng Lịch sử Tổ Tiên dựng nước và cứu nước. Giặc đã đến nhà thực sự rồi. Chúng đang ngồi từng đàn trên Tây Nguyên, xi xô những tiếng Nị, Ngộ… Đây là cấp bách, phải đánh liền và mọi người phải nhào vô đánh, chứ không được thong thả biện luận dài dòng: anh là Trí thức, tôi là Nông dân, chị là Đàn bà, tôi là Đàn Ông, cậu là con nít, tôi là người lớn, ông là Phật giáo, tôi là Công giáo… Cãi cọ phân biệt mà không đánh liền, thì giặc cứ tiếp tục đến nhà mình đông thêm. Giặc sẽ vui mừng thấy mình cãi cọ những điều không đâu mà không đánh, để chúng kéo đến nhà mình đông thêm nữa. Trước hết đánh đã, đuổi giặc khỏi nhà rồi, sau đó muốn cãi cọ nhau thì cãi. Chúng ta ở trong tình trạng cấp bách sống còn, phải tiền trảm hậu thuyết bởi vì nếu cứ ngồi mà thuyết trước, thì giặc trảm mình. Mình chết rồi, thì hết lời thuyết lý.

Ai cũng phải đánh

Mọi người Việt mang họ ĐINH, NGÔ, LÝ, TRẦN, LÊ, NGUYỄN, PHẠM, PHAN… đều phải đứng lên giữ Nhà VIỆT NAM. Giặc là những người mang tên họ Tầu Vị Yểu, Tam Xại, Xì Dầu, Sâm Bửu Lượng… được đám phản quốc như Mạnh Lénine, Triết Staline, Dũng Khrouchev… rước về đặt trong nhà chúng ta.

Đánh giặc, giữ nhà Việt Nam là BỔN PHẬN và TRÁCH NHIỆM của mọi người Việt. Mỗi người phải tự thấy cái Bổn Phận bảo vệ Nhà Tổ Tiên và Bổn Phận dành lại Lãnh Thổ và Lãnh Hải cho Con Cháu Việt sau này. Không những tự cảm thấy Bổn Phận, mà còn mang Trách Nhiệm đối với Oâng Cha và đối với Nòi Giống Việt sau này sẽ trừng phạt chúng ta.

Nói rằng Hòa Thượng THÍCH QUẢNG ĐỘ, Hồng Y PHẠM MINH MẪN không được đánh vì một lý do nào đó của quá khứ, đó là nói sai. Hai Vị này hòan tòan có Bổn Phận và Trách Nhiệm đánh giặc để cứu nguy Đất Nước vì hai Vị đồng mang dòng máu Lạc Hồng do một Mẹ Âu Cơ sinh ra. Tôi là người Công giáo, tin vào Thiên Chúa và ngưỡng vọng Nước Trời, nhưng tôi là người được sinh ra và được dưỡng dục cụ thể ở trần gian, tại Đất Nước Việt Nam, thì tôi có Bổn Phận và Trách Nhiệm đối với Nhà Việt Nam ở trần thế này.

Đánh kiểu nào cũng được

Giặc đã vào nhà, ngồi chồm hổm ở Tây Nguyên rồi, thế mà có người còn muốn cãi cọ về phương pháp đánh giặc như bạo động hay bất bạo động, ngồi tại gia phản đối hay xuống đường phố lên tiếng.

Nông dân, Công nhân mang Dạ Dầy đói, họ đã đứng lên làm Bạo Động. Không thể đến khuyên họ hãy học theo Gandhi bất bạo động. Bụng họ đói mà thấy CSVN đến chộp lấy miếng cơm của họ, thì họ bạo động dành lấy cơm ăn trước đã. Đói quá, họ không có giờ nghiên cứu Gandhi bất bạo động ra sao. Nếu nhìn kỹ, thì bất bạo động của Gandhi mà không có cái khả thể bạo động của khối dân Aán độ đứng đàng sau, thì người Anh không sợ. Người Anh trả lại Độc Lập vì thấy cái Bạo Động khả thể (Force potentielle) của Dân Ấn độ. Họ sợ cảnh tức nước vỡ bờ. Gandhi ngồi bình lặng như mặt nước của ly nước đầy gần tràn ra. Nếu người Anh không nhường, mà thêm vào mặt nước ấy một giọt thôi, thì nuớc sẽ tràn ra chảy lênh láng bạo động. Họ không ngại mặt nước bình lặng, nhưng sợ hãi nước có thể tràn ra.

Giặc ngọai xâm đã đến nhà Việt Nam rồi, nếu chỉ ngồi bất bạo động, dâng hết kiến nghị này đến tuyên ngôn kia rất trí thức, nhưng nếu giặc không thấy cái sức mạnh bạo động có thể tràn ra, thì giặc không sợ hãi và làm tới.

Giặc đến nhà ăn cướp rồi, đó là việc cấp bách, phải nhào vô đánh và đánh bằng bất cứ phương tiện nào. Đánh giặc lúc cấp bách, thì mọi cách đánh đều chấp nhận (Tous les moyens sont bons en cas d’urgence). Anh nông dân, sẵn cái liềm, thì dùng liềm mà cứa cổ giặc. Bác công nhân cầm sẵn cái búa, thì nhào vô dùng búa đập bể đầu giặc. Bà cụ già có sẵn cái váy đụp, thì lấy váy trùm đầu giặc cho ngột ngạt để đứa cháu nhỏ đang cầm sẵn hòn đá đập vào trán giặc. Đánh kiểu nào cũng được, miễn là đuổi giặc khỏi nhà Việt Nam.

Xin đừng biện luận quá dài dòng trong lúc cấp bách. Hòa Thượng THÍCH QUẢNG ĐỘ hô hào BẤT TUÂN DÂN SỰ tại gia, đó là một phương pháp chống giặc, cứ để ngài kêu gọi. Tổng Giám Mục NGÔ QUANG KIỆT kêu gọi Giáo dân Công giáo đến Nhà Thờ cầu nguyện, thì đó là phương pháp của ngài, cứ để ngài làm. Đảng Dân Chủ Nhân Dân rải truyền đơn để gây động lòng yêu nước chống giặc, đó là một phương pháp của họ, cứ khuyến khích họ làm. Anh em Sinh viên lấy can đảm xuống đường biểu tình, thì đó là phương pháp của các anh em, cứ để họ làm.

Tóm lại Hòa Thượng THÍCH QUẢNG ĐỘ kêu gọi đấu tranh với MỤC ĐÍCH đuổi xâm lăng. MỤC ĐÍCH ấy là DUY NHẤT cho mọi người mang dòng máu Mẹ Âu Cơ. Mỗi người tùy nghi phương tiện riêng của mình mà đánh giặc đạt MỤC ĐÍCH chung.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

http://www.vietnamexodus.org/vne0508/vnenews1/bandocviet/nguyenphuclien/vtdi0398.htm


hồ chí minh súc vật, nông đức mạnh súc vật, nguyễn tấn dũng súc vật, nguyễn minh triết súc vật, dcsvn súc vật, ditmecodosaovang, ditmehochiminh, ditmenongducmanh, ditmenguyentandung, ditmenguyenminhtriet, ditmephanvankhai, dadaocongsan, latdocongsan, tieudietcongsan, hochiminhsucvat, sucvathochiminh, sucvatnongducmanh, sucvatnguyentandung, sucvatnguyenminhtriet, dadaovietcong, iavaomathochiminh, iavaomatnongducmanh, iavaomatnguyentandung, iavaomatnguyenminhtriet, súc vật lê khả phiêu, lê khả phiêu súc vật, suc vat le kha phieu, le kha phieu suc vat , lekhaphieu, suc vat vo nguyen giap, sucvatvonguyengiap, vonguyengiapsucvat, súc vật võ nguyên giáp, võ nguyên giáp súc vật, ditmevonguyengiap, iavaomatvonguyengiap