NGUYÊN NHÂN THẢM BẠI THÁNG TƯ ĐEN 75 CỦA MIỀN NAM – Kỳ 3

Kỳ 3 ( tiếp theo).- CSBV CHỦ ĐỘNG GÂY RỐI MỌI MẶT Ở MIỀN NAM

* ĐẶNG VĂN NHÂM

Vào cuối tháng 12, năm 1974, sau khi tỉnh lỵ Phước Long đã hoàn toàn rơi vào tay quân CSBV, không hiểu vì nhận định sai lầm tình hình và ý đồ của quân CSBV hay là Mỹ muốn nhân dịp này tháo chạy khỏi miền Nam VN vô trách nhiệm, nên tổng trưởng quốc phòng HK vẫn tỏ ra lơ lửng, tuyên bố rằng BV sẽ không mở những trận tấn công qui mô trong năm 1975. Bị chất vấn, vì sao biết quân CSBV sẽ không mở những cuộc tấn công qui mô trong năm 1975, Schlesinger đáp chập chờn là dựa vào tin tức tình báo về những cuộc chuyển quân của CSBV.v.v…
Trong tác phẩm ” Hồ sơ mật dinh Độc Lập” TS Nguyễn Tiến Hưng đã viết về chuyện này như sau:”…Những lời tuyên bố của Schlesinger được đưa ra trong khi các lực lượng trừ bị của Hà Nội- sư đoàn 312, 316, và 308 / đang trên đướng vào Nam. Các cuộc chuyển quân BV đã có thể quan sát thấy giữa ban ngày ban mặt theo 2 hành lang vô Nam là đường mòn Hồ Chí Minh qua ngả Lào, và hành lang Trường Sơn, con đường dài 600 dặm Anh từ vùng phi quân sự tới Tây Ninh.”( trang 421).
(Bản đồ ghi rõ từng ngày tháng các tỉnh, thị miền Nam mất vào tay quân CSBV).

Dù sao,chẳng lẽ để mất Phươc Long cách quá dễ dàng như thế còn gì là uy tín trong quần chúng, ngày 2. 1. 1975, Thiệu đã triệu tập một phiên họp khẩn cấp, đông đủ các cấp chỉ huy quân sự, để bàn tính kế hoạch mở chiến dịch 271,với mục đích đánh chiếm lại Phước Long trong phòng nhận định tình hình của dinh Độc Lập. Nhưng vì không đủ khả năng tập trung lực lượng , nhất là không có phương tiện dồi dào về đạn dược , võ khí, phi cơ yểm trợ và nhiên liệu, nên công việc tái chiếm Phước Long bất thành.
Chiến dịch này xoay qua nhắm mục tiêu giải toả cứ điểm quan trọng Núi Bà Đen, một vị trí thiết yếu tiền tiêu trong công cuộc phòng thủ miền Đông quân khu 3, tỉnh lỵ Tây Ninh và thủ đô Saigon .

Từ ngày 20 đến ngày 26. 1. 75, Quế tứớng công Nguyễn Văn Toàn đã vận dụng toàn bộ lực lượng của tiểu khu Tây Ninh và tung cả sư đoàn 25 vào chiến dịch, với sự yểm trợ của pháo binh và phi cơ oanh tạc, tấn công tái chiếm vị trí chiến lược quan trọng Núi Bà Đen, nhưng vô hiệu quả. Bởi vì Thiệu và các tướng thân cận nhận định sai lầm tình hình và ước tính sai mưu đồ của quân CSBV, nên đã đặc biệt dồn hết phần lớn lực lượng của sư đoàn 25 về khu vực tỉnh lỵ Tây Ninh, nhằm ngăn chận không cho quân CSBV đánh chiếm Tây Ninh làm thủ đô cho chánh phủ cách mạng lâm thời cộng hoà miền Nam Việt Nam.
Mặt khác Thiệu cũng ra lịnh cho dồn hết lực lượng của sư đoàn 18 về vùng Xuân Lộc để bảo vệ miền Đông thủ đô Sài Gòn.
Ngoài ra Thiệu còn sợ mất ghế ngồi, nhất là bị hình ảnh ông Diệm và ông Nhu ám ảnh nặng nề, nên còn tăng cường thêm các lực lượng nhảy dù và biệt động quân để bảo vệ vùng ven biên phía Bắc Sài Gòn. Về mặt quân sự, cung cách bố trí và phản công như vậy đã khiến cho quân CSBV nhận thấy rõ khả năng chiến đấu yếu kém, sa sút rõ rệt của quân đội VNCH, mà phần lớn nguyên nhân đều do sự lãnh đạo bất tài và khả năng chỉ huy non nớt của các hàng tướng lãnh VNCH.
Mặt khác quân CSBV cũng đã bắt mạch đúng thái độ muốn chạy làng của người Mỹ, nên họ nhất định hạ quyết tâm, thừa thắng xông lên, đánh một trận lớn tiêu diệt toàn bộ, gây tan rã toàn bộ chế độ cộng hoà miền Nam. Để đạt được kết quả tối đa, quân CSBV đã phối hợp nhịp nhàng mọi hoạt động quân sự với chánh trị, khiến cho chánh phủ Sài Gòn phải lo đương đầu nhiều mặt trong một lúc,giữa tình thế ngày càng thêm rối tinh rối mù. Tại Tây Ninh chúng cho cán bộ phao tin quân CSBV sẽ đánh chiếm tỉnh lỵ Tây Ninh làm thủ đô cho chánh phủ cách mạng lâm thời miền Nam VN, khiến dân chúng quanh vùng sợ hãi cuống cuồng , bồng bế nhau tìm đường chạy về Sài Gòn lánh nạn, gây thêm không khí hỗn loạn.

(Photo: Lê Duẫn, tổng bí thư đảng CS thời chiến dịch Hồ Chí Minh xâm lăng miền Nam)

Tin đồn này còn có giá trị đồng thời khắc sâu thêm trong tâm khảm của Thiệu và các tướng thân cận về ý đồ của CSBV ,họ đinh ninh tin chắc rằng họ đã là những nhân vật thông thái, cao kiến , thấy xa , đoán đúng được cả mưu đồ trong trứng nước của địch quân. Bởi thế, Thiệu và các tướng Quang, Viên , Khiêm yên chí thế nào trận đánh lớn trong mùa khô năm 75 , quân CSBV sẽ nhắm vào Tây Ninh, như họ đã ước đoán ,chứ chẳng chơi.

Mặt khác, để tiêu diệt trước những mầm mống chống đối võ trang trong quần chúng, mà họ không nắm được, như lực lượng võ trang “Tổng Đoàn Bảo An”của Hoà Hảo, họ liền dùng nguỵ kế ” gậy ông đập lưng ông” hay còn gọi là ” tay phải chặt tay trái”, giải tán Tổng Đoàn Bảo An Hoà Hảo và bắt Hai Tập.
Ngày 30.1. 1975 Thiệu đã ký sắc lệnh giải tán Tổng Đoàn Bảo An Hòa Hảo với nguỵ cớ là không chấp nhận ” một quân đội trong một quân đội ” . Lệnh giải tán này đã gây ra những cuộc chạm súng giữa lực lượng Bảo An Hoà Hảo với cảnh sát quốc gia trong các tỉnh Long Xuyên, Sa Đéc , Kiến Phong, Cần Thơ.v.v…
Sau đó các kho chôn giấu võ khí cũa Tổng Đoàn Bảo An Hoa Hảo đã bị nội phản chỉ dẫn đào bới lên và tịch thâu luôn. Đồng thời thủ lãnh Hai Tập cũng đã bị gạt đến nhà một dân biểu Hoà Hảo thân chính để cho cảnh sát ập vào vây bắt. Đây là một ngón đòn vô cùng hiểm độc của đám tình báo chiến lược CSBV.

Ngoài ra, ngay tại đô thành , trong cơn dầu sôi lửa bỏng , những tay điệp viên chiến lược của CSBV , từ lâu vẫn chui sâu trong lớp áo tu hành, như các linh mục Thanh Lãng, Trần Hữu Thanh (phong trào bài trừ tham nhũng ), Nguyễn Bá Cẩn , Chân Tín, Nguyễn Ngọc Lan, Trần Du, Nguyễn Quang Lãm, Trần Ngọc Nhuận ( Nhuận mặt rỗ ở nhà thờ Phú Nhuận) v.v…cũng xách động quần chúng xuống đường hằng ngày để gây thêm rối loạn, hoang mang trong quần chúng, và tạo sức ép đối với chế độ Sài Gòn, làm nản thêm lòng người Mỹ, và tạo thêm lợi thế cho quân CSBV trên bình diện chánh trị.

Trong bóng tối CSBV cũng tung Vũ Ngọc Nhạ và nhóm tình báo chiến lược của y, tức cụm tình báo chiến lược A 22, về trung tâm Sài Gòn , lập trụ sở bí mật, ngầm bắt liên lạc với các phe nhóm chánh trị đối lập, trung lập , thân cộng như thành phần thứ ba của Dương Văn Minh, gồm nhóm dân biểu tứ thời xôi thịt, và thân Cộng Sản như Lý Qúy Chung, Dương Văn Ba, Hồ Ngọc Nhuận, Hồ Ngọc Cứ, Kiều Mộng Thu, Ngô Công Đức v.v…
Nhìn xa hơn chút nữa xuống vùng đồng bằng sông Cửu Long, ta thấy hoạt động của CS trong các quân khu VC như quân khu 9, tại các tỉnh Trà Vinh,Long Xuyên, Châu Đốc, Cần Thơ v.v…cũng trở nên vô cùng sôi động.
Tại quân khu 8 của VC cũng thế. Các trận đánh đồn ở Mỹ Tho, Long An , Kiến Hoà v.v…cũng trở nên táo bạo hơn. Áp lực nặng nhất vẫn là 2 quận Cái Bè và Cai Lậy.

CHIẾN DỊCH 275 RA ĐỜI

Trong hoàn cảnh bị đánh phá đủ mọi mặt, thù trong giặc ngoài bao vây tứ phiá, chánh quyền Nguyễn Văn Thiệu lại không phải là một chánh quyền thực sự được lòng dân và không do dân chúng bầu ra, nên đã bị cô đơn rõ rệt.
Căn cứ ấy dựa ngay trên kinh nghiệm và hiểu biết của bản thân tôi. Vì chính tôi đã từng nhiều lần giữ các chức vụ tổng thơ ký hoặc chủ tịch hội đồng bầu cử toàn quốc , thời đệ nhị cộng hoà, nên đã biết cặn kẽ từng sinh hoạt bầu cử của mỗi cuộc bầu cử hoặc quốc hội hay thượng viện,từ việc đấu thầu in bích chưong, truyền đơn bầu cử cho đến cung cách xếp đặt các liên danh tranh cử vào thượng viện v.v…
Tóm lại, tôi có thể nói thẳng rằng đại đa số các dân biểu trong hạ viện cũng như nghị sĩ trong thượng viện đều là những… ” con hạc gỗ ” của các chế độ Thiệu-Kỳ- Khiêm. Một thiểu số là ba phải, ngậm họng ăn tiền. Còn số người có tư tưởng đấu tranh chân chính đúng theo lý tưởng vì nưóc , vì dân chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Bởi thế , nên khi bị lâm nguy, chánh quyền tham nhũng và thối nát nổi tiếng Nguyễn Văn Thiệu đã không trông mong gì được người dân ủng hộ, kể cả những chiến sĩ đang chiến đấu dưới bóng cờ quốc gia.
Họ thấy bọn lãnh đạo của họ cũng chẳng khác gì bọn CSBV bao nhiêu, nên họ phó mặc số phận đất nước cho tình thế đẩy đưa.

Trước tình thế đó bọn CSBV đã biết nương theo đà thắng lợi về mọi mặt lấy một quyết định đúng lúc, kịp thời. Ngày 8. 1. 1975, tức 2 ngày sau khi đã hoàn toàn làm chủ Phước Long và yên chí sẽ không gặp một chống đối nào của Mỹ, Lê Duẫn, tổng bí thư trung ương đảng đã lớn tiếng tuyên bố trong một phiên đại hội như sau:” Hội nghị chúng ta rất phấn khởi, nhất trí cao. Lần này có các đồng chí ở Nam bộ và khu 5 ra dự.
Tình hình đã sáng rõ. ..Bây giờ quân Mỹ đã rút ra rồi, quân đội ta đã có sẵn ở trong Nam…Ta phải nắm vững và đẩy mạnh trên 3 mặt quân sự, chánh trị, ngoại giao…Ta phải giáng đòn chiến lược trong năm 1975…Chúng ta đồng ý năm nay mở đầu bằng đánh Tây Nguyên”.

Theo một tài liệu của quân CSBV , sau khi hội nghị chánh trị bộ vừa bế mạc hôm trước, thì hôm sau thường trực Quân Uỷ Trung Ương tiếp tục họp bàn về chiến dịch Tây Nguyên Nam Bộ. Trong cuộc họp này có sự hiện diện của đại tướng CSBV Võ Nguyên Giáp,bí thư Quân Uỷ Trung Ương,đại tướng Văn Tiến Dũng Tổng Tham Trưởng quân đội CSBV, các tướng Hoàng Minh Thảo, Lê Trọng Tấn, thượng tướng Chu Huy Mân ( khu 5) , đại tướng Song Hào, Hoàng Văn Thái, Lê Quang Đạọ và Lê Duẫn, Lê Đức Thọ…

Ngoài ra, người ta còn thấy có sự hiện diện của những tên CS lãnh đạo Nam Bộ như: Phạm Hùng,uỷ viên bộ chánh trị, bí thư đảng bộ miền Nam, thượng tướng Trần Văn Trà,tư lệnh B2, Phan Văn Đáng uỷ viên trung ương đảng ở Nam bộ, Võ Chí Công, uỷ viên Trung Ương Đảng,bí thư khu uỷ khu 5.v.v…

Chiến dịch Tây Nguyên còn được che đậy dưới một mật danh là :” Chiến dịch 275 “. Trong cuộc họp , với tư cách bí thư Quân Uỷ Trung Ương, tướng Võ Nguyên Giáp đã xác định khu vực và mục tiêu tấn công là Ban Mê Thuột, phương cách xử dụng lực lượng, và phương châm tấn công là: Mạnh bạo, bí mật, bất ngờ.

(Phooto: Một chiến binh VNCH trong trận đánh núi bà Đen cùa CSBV. Sau lưng là toàn cảnh ngọn núi)

Ngoài ra Võ Nguyên Giáp còn nhấn mạnh đến thuật ” NGHI BINH” , phải đặc biệt xử dụng thuật nghi binh để cho những ngưòi lãnh đạo quân đội VNCH không nghi ngờ ,không chú ý đến nguy cơ Ban Mê Thuột có thể bị tấn công, mà chỉ lo tập trung lực lượng phòng thủ vào các chỗ khác. Tuy lúc bấy giờ, người đang chỉ huy chiến trường vùng Tây Nguyên Nam bộ của CS là thiếu tướng Vũ Lăng, nhưng bộ chánh trị CSBV và Quân Uỷ Trung Ương cũng đồng ý đề cử thêm tướng Văn Tiến Dũng vào chiến trường Tây Nguyên , với tư cách thay mặt Bộ Chánh Trị, Quân Uỷ Trung Ương và bộ Tổng Tư Lệnh để lãnh nhiệm vụ chỉ huy trực tiếp, tại chỗ cho chắc ăn hơn.

Để bảo vệ tối đa bí mật cho chiến dịch Tây Nguyên, các tướng CSBV chỉ huy tối cao đều mang bí danh khác , như Võ Nguyên Giáp mang bí danh là CHIẾN , còn Văn Tiến dũng mang bí danh là TUẤN v.v…

Nói về lực lượng của quân CSBV tại Tây Nguyên, trước tháng Chạp năm 1974, chỉ vỏn vẹn có 3 sư đoàn là : sư đoàn 320, sư đòan 968 và sư đoàn 10.
Đến cuối tháng 12, năm 1974, bộ tổng tư lệnh quân CSBV mới tăng cường thêm sư đoàn 316 , là một sư đoàn rất thiện chiến của CS từ hồi kháng chiến chống Pháp vào vùng này. Nếu tôi không lầm thì dường như sư đoàn 320 của quân CSBV đóng trong vùng Tây Nguyên Nam bộ cũng là một đạo quân rất thiện chiến , đã ra đời từ năm 1954, với tên cũ là ” Đại Đoàn Đồng Bằng”, thuộc chiến khu 2. Năm 1952, Văn Tiến Dũng đã làm tư lệnh Đại Đoàn 320, tức Đại Đoàn Đồng Bằng.

Trong khi đó, về phiá quân đội VNCH,trong lãnh thổ quân khu 2, quân đoàn 2 là một quân đoàn yếu nhất trong số 4 quân đoàn cuả miền Nam Việt Nam. Lực lượng của quân đoàn 2 chỉ gồm có : 2 sư đoàn chủ lực sư đoàn 22 và sư đoàn 23 bộ binh. Cộng thêm 7 liên đoàn biệt động quân,( quân số tưong đương với khoảng 10 trung đoàn) , 2 sư đoàn không quân gồm 138 chiến đấu cơ, 5 thiết đoàn và 13 chi đội xe tăng, gồm 477 xe, 8 tiểu đoàn pháo binh. Về thành phần bộ tư lệnh, theo lời mô tả của Phạm Huấn trong tác phẩm “Cuộc triệt thoái Cao Nguyên 1975 “, như sau:” Tư lệnh quân đoàn 2 kiêm quân khu 2 là tướng Phạm Văn Phú, phó tư lệnh hành quân, chuẩn tướng Trần Văn Cẩm, đại tá Lê Khắc Lý, tham mưu trưởng,v.v…”

Để tiến hành cuộc tấn công này cho chắc ăn, giới lãnh đạo cao cấp trong bộ chánh trị ,Quân Ủy Trung Ương và Bộ Tổng Tư Lệnh quân CSBV đã thành lập một bộ phận chóp bu gọi là đại diện tại chiến trường Tây Nguyên, gồm có : đại tướng Văn Tiến Dũng, Tổng Tham Mưu trưởng, trung tướng Đinh Đức Thiện, chủ nhiệm tổng cục Hậu Cần, thiếu tướng Lê Ngọc Hiền, Phó Tổng Tham Mưu Trưởng cùng một số sĩ quan cao cấp thuộc nhiều binh chủng khác nữa. Với tư cách là đại diện của Quân Ủy Trung Ương và Bộ Tổng Tư Lệnh quân CSBV, tướng Văn Tiến Dũng đã thành lập bộ tư lệnh mặt trận Tây Nguyên gồm thành phần các sĩ quan như sau:Tư lệnh, trung tướng Hoành Minh Thảo,( nguyên là phó tư lệnh quân khu 5), đại tá Nguyễn Hiệp ( tên thật là Đặng Vũ Hiệp ) chính uỷ, thiếu tướng Vũ Lăng, đại tá Phan Hàm, Nguyễn Lang, Nguyễn Năng , phó tư lệnh. Đại tá Phí Triệu Hàm , phó chính uỷ.

Theo sự tìm hiểu của tôi , người lãnh đạo cao cấp của quân CSBV trong chiến dịch Tây Nguyên, đại tướng Văn tiến Dũng,ra đời vào khoảng năm 1917,tại tỉnh Hà Tây, vốn xuất thân thành phần nông dân nghèo khổ. Khoảng giữa thập niên 30, vào lúc 18, 19 tuổi, Dũng làm công nhân trong một nhà máy dệt ở Hà Nội. Trình độ học vấn sơ đẳng. Nhưng Dũng đã tham gia đảng CS từ lúc khởi đầu. Năm 1939, lúc đó mới khoảng 22 tuổi, Văn Tiến Dũng đã bị thực dân Pháp bắt giam lần đầu tiên. Trong cuộc kháng chiến chống Pháp, Văn Tiến Dũng đã đưọc đảng CS cho theo học một lớp huấn luyện căn bản về quân sự cấp tốc trong vòng 15 ngày trước thời kỳ cách mạng mùa Thu năm 1945. Đến đầu năm 1952, Văn Tiến Dũng đã được trao nhiệm vụ chỉ huy Đại Đoàn Đồng Bằng, tức Đại Đoàn 320, là một đơn vị chiến đấu đã tạo được nhiều thành tích khiến quân Pháp phải kiêng nể .
Trong trận chiến Điện Biên Phủ, Văn Tiến Dũng cũng là ngưòi phụ tá đắc lực của tướng Võ Nguyên Giáp, đã đóng góp nhiều công lao trong chiến trận. Sau hiệp định Genève năm 1954, khi quân CS đã làm chủ hoàn toàn miền Bắc, Văn Tiến Dũng mới được cử đi học tập bổ túc về kiến thức quân sự tại Nga Sô.
Sau đó ít lâu ,dưới thời tổng thống Ngô Đình Diệm, thiếu tướng Văn Tiến Dũng đã được CSBV cử vào Nam cầm đầu phái đoàn hiệp thương của Hà Nội,trụ sở đóng tại vùng Cây Quéo, Gia Định, nhưng đã bị quần chúng biểu tình đả đảo dữ dội, nên lại phải trở về Bắc.

Vị tướng lãnh của quân đội VNCH đối đầu trực tiếp với Văn Tiến Dũng và bộ tư lệnh mặt trận Tây Nguyên hay còn gọi là chiến dịch 275 , là tướng Phạm Văn Phú, tư lệnh quân đoàn 2 , kiêm quân khu 2.
Tướng Phú là người sinh trưởng tại Hà Đông, dáng người thấp và nhỏ nhắn, có cái thẹo nhỏ trên mí mắt trái. Có nguồn tài liệu cho rằng ông Phú xuất thân từ hàng binh nhì trong quân đội Pháp. Nhưng theo sự tìm hiểu của tôi, tướng Phú sanh năm 1929, đã tốt nghiệp khóa 8, trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt. Khi cuộc chiến Pháp-Việt tới hồi cực kỳ gay cấn, trận Điện Biên Phủ đang diễn ra, ông Phú mới mang lon đại úy, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 5 nhảy dù , là một trong số những tiểu đoàn nhảy dù của liên binh Pháp-Việt đã nhảy xuống tham chiến trong vùng lòng chảo Điện Biên. Khi Điện Biên Phủ thất thủ, đại úy Phạm Văn Phú đã bị quân CSBV bắt làm tù binh, rồi về sau được thả ra cùng với các tù binh Pháp theo hiệp định Genève 1954. Nhưng từ đó về sau, người ta cho rằng tướng Phú luôn luôn bị mặc cảm tù binh làm cho ông ta sợ bị CS bắt làm tù binh lần nữa. Tướng Phú còn là vị chỉ huy đầu tiên và là đàn anh của tướng Ngô Quang Trưởng. Lúc bấy giờ Ngô Quang Trưởng, một khoá sinh trường Võ Bị Liên Quân Đà Lạt mới ra trường, liền đưọc bổ sung cho tiểu đoàn 5 nhảy dù. Nhưng Trưởng nhờ có “số đỏ “, nên mới vừa chuyển ra Hà Nội, chưa kịp cầm súng thì Điện Biên Phủ đã thất thủ. Trưởng chưa phải đánh đấm gì đã được nổi danh ngang xương, nhờ đã có mặt trong tiểu đoàn 5, một đơn vị nhảy dù đã từng tham chiến ở Điện Biên Phủ trở về Nam.
Trong thời gian làm tư lệnh quân đoàn 2 kiêm quân khu 2, tướng Phú đã bị bệnh lao phổi, nên sức khoẻ rất yếu kém.

TẠI SAO CSBV LẠI CHỌN TÂY NGUYÊN?

(còn tiếp)

http://www.dangvannham.com/modules/news/article.php?storyid=753


hồ chí minh súc vật, nông đức mạnh súc vật, nguyễn tấn dũng súc vật, nguyễn minh triết súc vật, dcsvn súc vật, ditmecodosaovang, ditmehochiminh, ditmenongducmanh, ditmenguyentandung, ditmenguyenminhtriet, ditmephanvankhai, dadaocongsan, latdocongsan, tieudietcongsan, hochiminhsucvat, sucvathochiminh, sucvatnongducmanh, sucvatnguyentandung, sucvatnguyenminhtriet, dadaovietcong, iavaomathochiminh, iavaomatnongducmanh, iavaomatnguyentandung, iavaomatnguyenminhtriet, súc vật lê khả phiêu, lê khả phiêu súc vật, suc vat le kha phieu, le kha phieu suc vat , le kha phieu, suc vat vo nguyen giap, sucvatvonguyengiap, vonguyengiapsucvat, súc vật võ nguyên giáp, võ nguyên giáp súc vật, ditmevonguyengiap, iavaomatvonguyengiap

Advertisements

CUỘC CÁCH MẠNG VÔ SẢN TRÁI MÙA Ở THÁI LAN

CUỘC CÁCH MẠNG VÔ SẢN TRÁI MÙA Ở THÁI LAN. – TRƯƠNG MINH HÒA

Trong quá khứ, thời cao điểm của phong trào thực dân Âu Châu đi tìm xâm chiếm thuộc địa khắp nơi trên thế giới sau khi thành công cuộc cách mạng kỷ nghệ, khoa học kỷ thuật, trong khi nhiều quốc gia Á, Phi, Mỹ Châu lọt vào tay các cường quốc da trắng, thì cũng có một số nước hiếm hoi thoát khỏi nanh vuốt thuộc địa, trong số đó phải kể đến Nhật Bản với cái nhìn thức thời của Minh Trị Thiên Hoàng và Thái Lan mở cửa để các cường quốc vào làm ăn, nên không có ai dám tấn công chiếm thuộc địa làm độc quyền và sau cùng phát triển đất nước, giữ được độc lập đến ngày nay.

Câu chuyện của một tay đại sứ Việt Cộng thuộc loại” hung hăng” tự hào về thành tích dùng xương máu nhân dân để phục vụ quyền lợi ngoại bang Nga-Tàu, sang trình ủy nhiệm thư lên vua Thái, hắn tự hào và khoe là:” Việt Nam từng đánh thắng ba đế quốc sừng sỏ là Nhật, Pháp và Mỹ”, Vua Thái mỉm cười khinh khỉnh khi tiếp xúc với một tên láo cá vặt qua chức vụ đại sứ:” đất nước tôi không đánh thắng bất cứ đế quốc nào”.

Thời chiến tranh lạnh, Thái Lan là vùng đất hưởng được nhiều lợi lộc trong cuộc chiến tranh chống và ngăn chận làm sóng đỏ ở miền Nam Việt Nam từ 1954 đến 1975, nhờ những hy sinh, lòng quả cảm của quân lực VNCH và đồng minh, mà Thái và nhiều nước trong vùng mới có đủ thời giờ, ổn định về mặt an ninh để xây dựng và phát triển đất nước. Thái cũng từng gởi quân sang Việt nam, nổi tiếng là” sư đoàn Mãn Xà Vương” đóng ở Long Lòng. Đất Thái là nơi xuất phát các cuộc không tập của pháo đài bay B 52 thuộc không lực Hoa Kỳ, từ căn cứ Utapao, nơi nầy trở thành điểm nghỉ mát cho quân nhân Mỹ trong lúc nghỉ phép. Khối Cộng Sản quốc tế cũng nhắm vào đất Thái từ lâu, nên vùng rừng núi biên giới Miên, Lào…có tổ chức phiến Cộng thân Mao, một thời gây mất an ninh khu vực, gieo rắc không khí khủng bố tại một số địa phương hẻo lánh. Tuy nhiên, dân Thái tôn trọng vua, hoàng tộc, dù không có quyền hành, giới quân đội được coi như là thành trì bảo vệ quốc gia, nhưng cũng từ đây, xuất phát tới 18 cuộc đảo chánh từ 1932 đến nay, những ông tướng Thái là lãnh chúa trấn giữ từng vùng, nhưng cũng phải tuân thủ luật và hiến pháp. Do tình trạng nầy mà một số tổ chức kháng chiến dỏm như Mặt Trận Hoàng Cơ Minh đã đến đây, thương lượng, mướn đất, trả tiền cho tướng Thái, thành lập chiến khu giả để lừa đảo dân chúng Việt Nam hải ngoại với mục đích thu tiền bỏ túi riêng cho anh em Hoàng Cơ Minh và một số người trong tổ chức

Thái Lan nằm giữa các gọng kiềm Cộng Sản, nhất là sau năm 1975, khi Lào, Miên, Việt Nam bị nhuộm đỏ dù có cuộc xung đột giữa hai quan thầy Cộng Sản Nga-Tàu trong cuộc chiến biên giới giữa Miên và Việt Nam, sát nách là Miến Điện, là tiền đồn của Trung Cộng. Tuy nhiên kẻ từ sau khi khối Cộng Sản Âu châu tan rả, Liên Sô sụp đổ, thì tại trên thế giới, chỉ còn Trung Cộng, là lãnh đạo các nước tàn dư Cộng Sản, nên khu vực Đông Nam Á bị ảnh hưởng nặng nề từ Bắc Kinh. Việt Nam trên danh nghĩa là một quốc gia, nhưng thực tế đã trở thành một huyện của Trung Cộng ở phía Nam, nên Biển Đông trở thành địa bàn khống chế khi hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam đã được tập đoàn quan Thái Thú Trung Cộng gốc Việt ở Hà Nội” bàn giao trong vòng trật tự” qua các hiệp ước song phương trong cái” tình hữu nghị, hữu ngợm, môi hở răng lạnh”, đời đời bền vững với núi liền núi, biển liền biển trong một quốc gia Trung Quốc có hai chế độ hành chánh như Hồng Kông. Gần đây, Trung Cộng lấy cớ khai thác mỏ Boxit để lập căn cứ quân sự chiến lược, khống chế vùng miền Trung, thông thương đường mòn Hồ Chí Minh, có chương trình tu sửa từ thời thủ tướng Võ Văn Kiệt, thật là nhịp nhàng trong sách lược làm chủ cả vùng Đông Nam Á, như tầm ăn dâu, nay tới giai đoạn quyết liệt

Thatsin Shinawatra

Nước Thái Lan với một quân đội mạnh, vua được nhiều người kính trọng, nên các tổ chức phiến Cộng thân Mao dần dần bị cô lập và sau nầy lãnh tụ Cộng Sản ra chiêu hồi vào thập niên 1980, chấm dứt thời loạn lạc. Tuy nhiên, vì nhu cầu chiến lược, nên Trung Cộng nào để choThái được yên, không đánh bằng quân sự, cũng tìm mọi cách để khuynh đảo, gây ảnh hưởng, lợi dụng dân chủ để dần dần đưa đất Thái vào vòng tay Bắc Kinh, là sách lược bành trướng của Hán Tộc. Nhân vật được Trung Cộng lựa ngầm chính là ông Thatsin Shinawatra, người Hoa nói tiếng Thái, từng làm đại tá cảnh sát, nhờ những thế lực trong bóng tối, đầu tư thuận lợi nên trở thành tỷ phú, bao trùm cả nền kinh tế Thái. Ông Thatsin áp dụng sách lược trong chủ thuyết Mao Trạch Đông” lấy nông thôn bao vây thành thị” bằng số vốn sẵn có, mị dân, giả vờ tung tiền giúp người nghèo, cho vay và nghe đâu trong các cuộc bầu cử đầu tiên, ai bầu cho đảng” Thái Yêu Thái” của ông được thưởng một số tiền. Chính lý do đó mà ông Thatsin thắng cử liên tiếp 2 lần từ 2001 đến khi đảo chánh 2006, Ông Thatsin thành công là nhờ vào” dân nghèo”, được chọn màu đỏ, là dấu hiệu đồng nhất của các tổ chức, phong trào Cộng Sản, nên lẽ nào dân Thái, hoàng gia Thái không nhìn thấy những thế lực đàng sau ông thủ tướng, tỷ phú gốc Tàu trong những việc làm trong thời gian điều hành đất nước?. Nhất là người Cộng Sản thù phong kiến, ghét tư bản và họ muốn cướp chính quyền bằng mọi cách để khi cầm quyền, có điều kiện thuận lợi là ra tay ngay.

Ông Thatsin bị đảo chánh và quân đội chọn người cầm quyền, rồi loại luôn cả phe cánh của một người Trung Hoa nói tiếng Thái, ló mòi là tay sai của Bắc Kinh, cũng nhằm bảo vệ quyền lợi quốc gia và nền dân chủ. Từ khi bị đảo chánh, ông Thatsin cùng gia đình sống lưu vong, đầu tiên là ở Anh và nay ở một nơi bí mật, tức nhiên là những mưu đồ phục vụ Bắc Kinh đã bị bẻ gảy, khiến Trung Cộng nào vui, nên cuối cùng xảy ra cuộc” cách mạng vùng lên để đổi đời” trái mùa, qua hàng chục ngàn ủng hộ viên” vô sản chuyên chính” từng được ông Thatsin mị dân, ban chút quyền lợi tiền, cho vay trong lúc ứng cử. Ông Thatsin cũng lên tiếng và kêu gọi dân chúng đứng dậy làm cách mạng với màu đỏ tràn ngập thủ đô Bankok, khiến thế giới có cảm tưởng phong trào Cộng Sản đang vùng lên ở nước Thái, để rồi cả vùng trở thành chư hầu hay nằm trong bàn tay Bắc Kinh.

Trong khi đó ở nam bán cầu, nước Úc hiện nằm trong tay” một người Úc nói tiếng Quan Thoại” là Ông thủ tướng Kevin Rudd, thân Tàu, trong nội các cũng có bà Penny Wong, là người Tàu…. đang vận động lập ra khối Liên Hiệp các nước Á và Thái bình Dương, có ý đồ như khối Liên Hiệp Âu châu, tiến đến có đồng tiền riêng như Euro, nhằm làm giảm bớt ảnh hưởng của Mỹ Kim, là điều Trung Cộng mong muốn, sau khi thất bại trong việc lập ra thị trường chỉ xài đồng Yuan mà thôi. Ông Kevin Rudd không thể khuynh đảo chính phủ Úc, khi bên cạnh có đảng đối lập và các đảng phái khác, quân đội, cơ quan tình báo độc lập, không bị sai khiến như công cụ, là đặc tính dân chủ của các quốc gia Tây Phương. Nên sự kiện cơ quan tình báo Asio” phát hiện” và theo dõi những hoạt động tình báo gián điệp Trung Cộng, mà vụ bà Helen Liu, con gái của một Ủy Viên Trung Ương Đảng Cộng Sản Trung Quốc, là bạn thân của tổng trưởng quốc phòng Úc, thuộc đảng Lao Động ( khuynh tả) là Joel Fitzgibbone và gần đây, trước khi sang Hoa Kỳ gặp tổng thống Obama lần đầu tiên, thủ tướng Úc là Kevin Rudd đã bí mật yết kiến với nhân vật số 5 trong đảng CS Lý Trường Xuân ( Li Changchun), là dấu hiệu nước Úc bị ảnh hưởng Tàu khá sâu qua các nhân vật lảnh đạo thuộc đảng Lao Động. Nên khi Trung Cộng bị ảnh hưởng khủng hoảng kinh tế, là tác động mạnh ở Úc, do những chính sách quan hệ kinh tế ưu tiên cho Trung Cộng trong lãnh vực tài nguyên thiên nhiên.

Được biết, thời gian không lâu lắm, ông Trần Dụng Lâm, một viên chức cao cấp thuộc sứ quán Trung Cộng tại Úc đã xin tỵ nạn chính trị và được ở lại, nên ông nầy cảnh báo nước Úc về hệ thống gián điệp nơi đây; người dân Úc và nhất là người Việt tỵ nạn không quên thủ tướng Lao Động Gough Whitlam, thân Cộng, mới lên chức đã công nhận ngay Hà Nội và ông không cho di tản những người Việt phục vụ trong quân đội Úc tại Việt Nam, ông thủ tướng nầy bị toàn quyền John Kerr cách chức năm 1975. Đảng Lao Động Úc có truyền thống:” không bao giờ công nhận chánh nghĩa cuộc chiến của quân dân VNCH và đồng Minh”, là thế lực phản chiến mạnh nhất, từng đâm sau lưng thế giới tự do, nhưng cớ sao một số người Việt tỵ nạn, sau khi bỉ nước ra đi tìm tự do, lại ủng hộ nhiệt thành đảng coi thường chính nghĩa của người Việt Nam yêu chuộng tự do?

Cuộc”cách mạng vùng lên trái mùa” của những người mặc áo đỏ tại Thái trong những ngày trung tuần tháng 4 được nghi ngờ là là do sự giựt dây của Bắc Kinh qua tay của các thành phần cánh tả hiện tại đang sống ở Thái và ông Thatsin cổ võ, kích động. Vì sự an nguy của quốc gia, nên quân đội Thái, dưới sự điều hành của thủ tướng Abihisit Vejjiva, đã dập tắt phong trào” chiến tranh nhân dân” theo chủ thuyết Mao” lấy người nghèo bao vây thủ đô” và nếu tình hình thuận lợi, thì thừa thắng xông lên, lan rộng khắp nước, trở thành phong trào” cách mạng kiểu Cộng Sản” và nếu thành công thì ông Thatsin quay về, đàng sau có quan thầy Bắc Kinh.

Nhưng” mưu sự tại gian, thành sự tại dân” nên phong trào áo đỏ đã bị dập tan một cách mau chóng, làm chết 4 người ( 2 lính và 2 người áo đỏ) cùng với hàng trăm bị thương. Thế giới đang chờ xem những diễn biến khác như câu:” thua keo nầy, ta bầy keo khác, dậy mà đi ” và đương nhiên là nước Thái không thể ngồi yên để cho tay sai của Trung Cộng lợi dụng dân chủ để đưa cả nước” đi theo tấm bản chỉ đường của Trung Nam Hải”. Hiện tượng Miên Thái đụng độ với nhau về vụ ngôi đền cổ, không đơn thuần là do tranh chấp di tích lịch sử, vì từ lâu nay, dân chúng hai bên có thể đến để thăm viếng, như từ khi ông Thatsin bị lật đổ thì đàn em Hun Sen, tay sai Trung Cộng phải làm cái gì để cho quan thầy nhìn thấy là tiếp tục ủng hộ chính quyền thân Tàu.

Tại vùng Đông Á, lưỡi rồng của Trung Cộng đã liếm nhiều nơi: Việt Nam, Lào, Miến Điện, miên….nên Thái Lan đang nằm giữa các gọng kiềm của các chư hầu Trung Cộng, và cuộc nổi loạn gần cận ngày tết Thái là dấu hiệu sự có mặt của những thế lực trong bóng tối, ảnh hưởng Bắc kinh, muốn đưa nước nầy vào quỷ đạo Trung Nam Hải, tuy nhiên đất Thái không dễ gì nuốt, nhất lá các nước tự do Âu Mỹ muốn có một nơi tự do mậu dịch khả tín, không lọt vào tầm tay Bắc Kinh./.

TRƯƠNG MINH HÒA .

17.4.2009

http://tinparis.net/vn_index.html


hồ chí minh súc vật, nông đức mạnh súc vật, nguyễn tấn dũng súc vật, nguyễn minh triết súc vật, dcsvn súc vật, ditmecodosaovang, ditmehochiminh, ditmenongducmanh, ditmenguyentandung, ditmenguyenminhtriet, ditmephanvankhai, dadaocongsan, latdocongsan, tieudietcongsan, hochiminhsucvat, sucvathochiminh, sucvatnongducmanh, sucvatnguyentandung, sucvatnguyenminhtriet, dadaovietcong, iavaomathochiminh, iavaomatnongducmanh, iavaomatnguyentandung, iavaomatnguyenminhtriet, súc vật lê khả phiêu, lê khả phiêu súc vật, suc vat le kha phieu, le kha phieu suc vat , le kha phieu, suc vat vo nguyen giap, sucvatvonguyengiap, vonguyengiapsucvat, súc vật võ nguyên giáp, võ nguyên giáp súc vật, ditmevonguyengiap, iavaomatvonguyengiap

NHÂN QUYỀN KIỂU TRUNG QUỐC

NHÂN QUYỀN KIỂU TRUNG QUỐC

Mới đọc bài “TRUNG QUỐC: KẾ HOẠCH HÀNH ĐỘNG VÌ NHÂN QUYỀN” trên RFI ngày 13/4/2009 mà buồn cười không chịu được, xin copy lại nguyên văn dưới đây, những chữ nghiêng trong ngoặc đơn là cảm nghĩ của tại hạ khi đọc bài báo ấy:

Theo Tân Hoa Xã, Trung Quốc luôn luôn phải đương đầu với những nhiều thách thức và còn phải có nhiều nỗ lực nhằm cải thiện tình trạng nhân quyền.Kế hoạch hành động vì nhân quyền do Bắc Kinh đưa ra coi quyền của nhân dân Trung Quốc được sống và phát triển là ưu tiên hàng đầu.

(May là được chính quyền “ưu tiên” quyền sống đó, không “ưu tiên” là mất sống đó nghen!)

Cho đến nay, chính quyền Trung Quốc vẫn bác bỏ những chỉ trích phê phán của phương Tây về các vụ vi phạm nhân quyền và cho rằng khái niệm về nhân quyền của Trung Quốc nhấn mạnh đến ưu tiên cải thiện điều kiện sống của người dân.

(Con người khác con vật ở chổ con người có các quyền chính trị xã hội như: quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do thông tin, tự do bầu cử ứng cử, tự do chọn nghề, tự do yêu đương, tư do tôn giáo, tự do tín ngưỡng, tự do lập hội lập đảng, tự do v.v… và v.v… Túm lại là các quyền đặc biệt chỉ con người mới có còn động vật khác không có. Nay bộ sậu bác Hồ Cẩm Đào cho rằng nhân quyền kiểu Trung Quốc là “ưu tiên cải thiện điều kiện sống”, tức chăm lo vỗ béo, nuôi cho “ăn khỏe chóng lớn” thôi, thì bác Hồ Cẩm Đào đã gọi lộn khái niệm rồi, phải gọi là “vật quyền”, “trư quyền”, “cẩu quyền”, “ngưu quyền”… chớ nhân quyền cái gì. Bác Hồ Cẩm Đào nuôi dân Trung Quốc sao giống y cách tại hạ nuôi con cẩu ở nhà, xem chừng còn tệ hơn nữa, bởi lẽ con cẩu của tại hạ nó không bị cấm sủa, nó muốn sủa thế nào tùy thích).

Theo kế hoạch hành động, chính phủ Trung Quốc sẽ cố gắng bảo đảm sự bình đẳng về quyền được hưởng các dịch vụ y tế cơ bản cho người dân. Theo giới quan sát, đây là một thách thức to lớn đối với Bắc Kinh, vào lúc hố ngăn cách giữa các thành phố giàu có và vùng nông thôn nghèo khổ ngày càng gia tăng.

(“Cố gắng bảo đảm sự bình đẳng” tức là từ trước đến giờ và hiện nay người nghèo bệnh là bị bỏ cho chết nếu không có tiền, còn chừng nào bác Hồ “cố gắng” được thì… chưa biết! Sao mà người nghèo khổ thế không biết. Ai bỉu hồi đó tin lời xạo xự đi theo bác Mao làm chi cho bây giờ hối cũng không kịp, phải hồi đó cứ ủng hộ bác Tưởng có phải hơn không).

Bản kế hoạch cũng nói đến việc tòa án phải bảo đảm những vụ xét xử vô tư và công bằng. Xin nhắc lại là tại Trung Quốc, tư pháp đặt dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng sản.Tuy nhiên, kế hoạch hành động vì nhân quyền lại không hề đề cập đến tự do hóa chính trị. Theo Nhân Dân nhật báo, thì sự lãnh đạo của đảng Cộng sản là cơ sở cho mọi ổn định chính trị của đất nước.

(Thì đúng rồi, đã nói là giống y như tại hạ nuôi chó ở nhà mà, tại hạ chỉ nuôi có 1 chú thôi, nếu nuôi nhiều, nuôi thành làng, thành xã, thành quốc gia… như bác Hồ thì giống như cái trại chăn nuôi lợn vậy. Trung Quốc ổn định nhờ có sự lãnh đạo của Đảng cộng sản, 5.000 năm trở về trước năm nào cũng loạn không hà, cái thời Tiền Hán, Tiền Đường, Bắc Tống, Minh trị hay Khang Hi, Ung Chính, Càn Long dân gian lưu truyền rằng “thái bình thịnh vượng” đều là mấy cha Sử công (Ví dụ: Tư Mã Thiên) nói xạo không đó. Mấy em tư bổn phải ráng cố gắng phấn đấu kiếm “sự lãnh đạo của đảng Cộng sản” để “ổn định chính trị” nghe chưa).

Bắc Kinh đưa ra kế hoạch hành này trong bối cảnh, năm nay, có nhiều ngày kỷ niệm các sự kiện đấu tranh cho nhân quyền, ví dụ như 20 năm ngày phong trào đấu tranh vì dân chủ của giới trẻ tại quảng trường Thiên An Môn bị chính quyền thẳng tay đàn áp.

(Cái vụ Thiên An Môn này nhắc đến còn thấy ghê. Tên lùn mã tử Đặng Tiểu Bình bất lương máu lạnh như Hít le nhưng lại hèn hơn Hítle ở chổ trùm phátxít Đức dám làm dám nhận công khai, còn Đặng ta thì giết người diệt khẩu, xong rồi dấu diếm giấm giúi mấy chục năm nay như mèo giấu cứt. Hồ Cẩm Đào tiếp bước y chang nên đến nay hơn 2.000 nạn nhân mất xác không một ngôi mộ, không một tấm bia, không cầu siêu, không tưởng niệm. Đồng bào của nó mà nó còn đối xử tàn ác, dã man như vậy thì ai ngu lắm mới nghe lời nó nhận xằng là “anh em”. Làm “nô lệ” đế quốc Anh như dân Hồng Công thì mỗi năm đều được tổ chức thắp nến tưởng niệm hà rầm).

Tạ Phong Tần

Mời nghe bài hát “BLOOD IS ON THE SQUARE”

Tiananmen Square Massacre 1989

http://www.youtube.com/watch?v=rzHF2Z9cHNY

http://www.youtube.com/user/maxleung0028

Xem thêm:Sự kiện Thiên An Môn: Vết nhơ trong lịch sử Trung Quốc thời hiện đại

http://conglysuthat.blogspot.com/2009/04/nhan-quyen-kieu-trung-quoc.html