CON ĐƯỜNG ĐẠO Hay Âm Mưu "BIẾN ĐẢNG THÀNH ĐẠO! và BIẾN ĐẠO THÀNH ĐẢNG!" (5)

CON ĐƯỜNG ĐẠO

(5)

Hay Âm Mưu “BIẾN ĐẢNG THÀNH ĐẠO! và BIẾN ĐẠO THÀNH ĐẢNG!”

Bách Linh

oo0oo

Con rắn Đỏ vô cùng hung hiểm

Lạy lục Nga Tầu không nề điếm nhục

Con rắn Hồng dù lột xác cũng không

Thoát khỏi lưới trời lồng lộng mênh mông.

Lẽ cùng thông huyền bí vô cùng……

Có những con người giả đui, điếc thầm câm

Song rất thính và nhìn xa rất tốt.

Tập thơ Vô Đề & Khuyết Danh

Nực cười cho lũ bàng quan

Cờ tan lại muốn hai hàng sang xe,

Lại còn áo mũ xum xoe

Còn ra xe ngựa màu mè khoe khoang.

Thôi thôi mặc lũ thằng hề!

Gió mây ta lại đi về gió mây

Cơ Bút của Linh Mẫu Chúa Liễu

o0o

12. Anh hùng quốc doanh Thích Quảng Độ “không sợ” công an! Những thủ đoạn dùng cò mồi của Cộng sản.

Vào năm 1999, song song với chiều hướng chính trị có vẻ thuận lợi cho Cộng sản Hà Nội Ờ ký hiệp ước thương mại với Hoa Kỳ Ờ bọn cò mồi nhân quyền, các tổ chức và nhân sự chính trị, kháng chiến ma mãnh, các tổ chức “liên tôn ma giáo”, tăng ni quốc doanh GHPGVNTN Ấn Quang đều nín khe, không dám lên tiếng chống đối cuộc ký kết hiệp ước thương mại được ấn định vào đầu tháng 9/1999. Bọn này công khai ra mặt “không” chống Cô.ng.

Tin ngày 31/8/1999. Công an khủng bố HT Quảng Độ, nửa đêm đập cửa chùa hăm do.a.

Paris. Công an Sài Gòn đang tung ra đợt khủng bố mới nhằm vào Hòa thượng Thích Quảng Độ, theo lời Hòa thượng kể cho một biên tập viên tạp chí Thông Luận tại Paris hôm Chủ Nhật 29/8.

Trong cuộc nói chuyện qua điện thoại, Hòa thượng cho biết là vừa phải vào bệnh viện rửa ruột, trong khi bệnh tiểu đường vẫn hành hạ và gây nhiều biến chứng trong đường tiêu hóa. Hòa thượng cho biết bây giờ đi lại rất khó khăn vì chân yếu đi.

Đặc biệt, Hòa thượng kể rằng vào đêm 13/8, lúc 12:30 đêm, một toán công an tới gõ cửa chùa, đòi gặp “ông Quảng Độ”. Các nhà sư nói, chùa không tiếp khách ban đêm, có gì các ông trở lại sáng mai. Băng công an này làm dữ, dọa phá cửa chùa vào. Các thầy vẫn không chịu mở, viên chỉ huy ra lệnh phá cửa, nhưng khi sắp phá thì lại thôi.

Hòa thượng Quảng Độ cho rằng “người ta bắt tôi trong đêm để không ai biết. Không biết rồi họ sẽ làm gì đây? Tôi chờ đơ.i.” Trong cuộc nói chuyện này, Hòa thượng tỏ ra vui vẻ, nói đùa rất nhiều trong cuộc nói chuyê.n.

Ta thấy ngay cái trò hề bịp bợm của Thích Quảng Độ. Công an Cộng sản nào dám bắt sư quốc doanh nhà nước? Để đến khi nhân dân Việt Nam tiêu diệt Cộng sản rồi xem Quảng Độ và tập thể tăng ni Ấn Quang, Vạn Hạnh sẽ bị bắt và tiêu diệt ra sao?

Đảng Cộng sản thường xử dụng cán bộ cò mồi ra vẻ chống đảng và phê bình đảng Cộng sản, để lôi cuốn những đảng viên khác nói theo và chống theo. Những đảng viên mắc mưu cò mồi lên tiếng hùa theo chửi đảng hay phê đảng đều bị bắt giết, thủ tiêu vì tội phản đảng. Cộng sản gọi đó là thanh lọc đội ngũ cán bộ đảng viên.

Thanh trừng nội bộ là truyền thống đặc biệt của Cộng sản. Khi Cộng sản ngả theo Liên Xô thì cán bộ loại thân Trung Cộng bị gạt sang một bên, hoặc giết hoặc cho về hưu. Khi đảng Cộng sản manh nha theo Mỹ thì chính đảng Cộng sản tung cò mồi để bắt giết những cán bộ đảng viên tỏ vẻ thân Mỹ và nhìn đâu cũng thấy CIA, nên sự thanh trừng đảng viên manh nha khen Mỹ hay thích Mỹ đã trở thành sự cần thiết phải có.

Biết đảng viên miền Nam bất mãn với đảng và quen lối làm giàu, thích Mỹ, nên đảng Cộng sản đã ra lệnh cho Nguyễn Hộ và Trần văn Trà lập ra “Câu Lạc Bộ những người Kháng Chiến Cũ” ở miền Nam vào những năm 1985, 1986. Kết quả có khoảng 15,000 đảng viên miền Nam loại nòng cốt, công lao nhiều, nhưng dám lên tiếng chống đối Cộng sản Bắc Kỳ, đều đã bị giết hoặc thủ tiêu.

Sau đó năm 1988, Bùi Minh Quốc, Đỗ Trung Hiếu, Tiêu Dao Bảo Cự, Nguyễn Hữu Loan đã làm một chuyến đi dài từ Nam ra Bắc để làm cò mồi chống đảng. Kết quả, con đường máu của bọn cò mồi này đã đầy xác chết của khoảng 10,000 đảng viên! Từ 1977 đến 1984, tại miền Nam đã có nhiều cuộc đảo chánh “cò mồi” và đã có nhiều đảng viên loại cao cấp bị mang ra Bắc để hỏi tội, kể tội rồi thủ tiêu luôn.

Khi một người bị Cộng sản bắt tình nghi tội chống đảng hay phản đảng, thì không phải chỉ có một người bị giết. Nhà cửa họ bị tịch thu và vợ con bị đuổi ra ngoài đường. Họ sẽ bị tra tấn đến mức phải khai những người khác, người thân, bạn bè, họ hàng. Và những người này cũng bị bắt, gia đình họ phải tan nát. Và cứ tiếp tục như thế. Thành thử khi một người bị bắt thì có thể xảy ra bị bắt dây chuyền với hàng ngàn người bị bắt theo và hàng ngàn gia đình, con cái, trẻ nhỏ đều bị giam tù hay giết chết trong sự âm thầm, vô danh. Không bao giờ có tin tức nào lọt ra ngoài.

Nếu hiểu thế nào là Cộng sản công an trị với hàng ngàn trại tù và hàng triệu tù nhân, không bao giờ được xử án, hay thời hạn bị giam tù, thì ta hiểu ngay những tên sư quốc doanh và cán bộ được nhà nước Cộng sản tung ra hải ngoại, với tiếng tăm bị xử án, bị tù mà không ở tù, bị xử tử hình mà không chết, gia đình vợ con được Nhà Nước Cộng sản cho đi Mỹ để tiếp tục viết lách, hoạt động, tuyên truyền khéo cho chế độ Cộng sản… đều chỉ là những nhân vật trong một màn kịch nhân quyền bịp bợm do chính Cộng sản dựng lên.

Cộng sản tung cò mồi ra hải ngoại với mục đích xóa sự căm thù Cộng sản, dò tìm và vô hiệu hóa các âm mưu kế hoạch hoặc cá nhân chống Cộng được người Mỹ ủng hộ, lái hướng chống Cộng và ý chí tiêu diệt Cộng sản sang hướng hòa giải hòa hợp bất bạo động, hô hào “xin” Cộng sản ban cho nhân quyền, dân chủ… Chúng bắt tay với bọn chó săn hải ngoại do kháng chiến mafia làm hậu thuẫn với sự công khai hóa bắt tay với Cộng sản dưới chiêu bài liên kết, nối kết “trong ngoài”. Gần đây nhất, bọn cò mồi luôn luôn hô hào rằng “Cộng sản phải giải thể” và “tranh đấu nhân quyền, dân chủ cho Việt Nam”.

Bọn cò mồi đã lộ mặt bịp bợm một cách ngu dốt, nhà quê khi mọi người Việt hải ngoại đều nhìn thấy rõ ràng rằng không ai có thể bắt đảng Cộng sản phải giải thể. Và nếu có nhân quyền dân chủ thì cũng chỉ là nhân quyền dân chủ theo kiểu Cộng sản công an trị. Mọi người đều hiểu rằng nếu Cộng sản “cho” nhân quyền, dân chủ thật sự thì Cộng sản đã tự hủy diê.t.

Từ năm 1992 cho đến 1998…, ta thấy những tên tù nhân lương tâm và nhân quyền Cộng sản được báo đảng, đài đảng, báo chùa, báo chợ hải ngoại đánh bóng, đề cao… Hầu hết các báo chùa, báo chợ, báo đảng, đài đảng, kể cả đài Á Châu Tự Do với các nhân vật “không quốc gia” như Nguyễn Ngọc Bích, Ngô Vương Toại, Nguyễn Khanh, Đinh Quang Anh Thái…, đều không có một tiếng nói chống Cô.ng. Tất cả chỉ xoay quanh vấn đề phỏng vấn và đăng bài những tên có mồi nhân quyền dân chủ, và đồng thời mặc nhiên công nhận sự hiện hữu của chế độ và đảng Cộng sản. Ta cũng thấy rằng năm 1998, cán bộ Cộng sản hải ngoại được chỉ thị cố gắng công khai với người hải ngoa.i. Vũ Bình Nghi ở San José đã công khai phỏng vấn tổng lãnh sự Cộng sản Nguyễn Xuân Phong, cũng nằm trong mục đích làm cho nổi bật sự hiện diện của chính quyền Cộng sản. Hoàng Cơ Định, lãnh tụ Mặt Trận kháng chiến (nhưng chỉ bán phở) Hoàng Cơ Minh cũng lên tiếng bênh vực Vũ Bình Nghi.

Người Việt hải ngoại đã lạnh lùng thờ ơ vì tự nhiên trong thâm tâm họ, chẳng ai có cảm tình và tin được một lũ cán bộ Cộng sản và những tên đón gió trở cờ rất ngu ngốc, nhà quê, mà lại cứ lên mặt ta đây trí thức, khoe bằng cấp và muốn làm lãnh tụ! Những tên Cộng sản ra hải ngoại đóng kịch đòi nhân quyền dân chủ vào giờ thứ 25 thì làm sao cứu được chế độ Cộng sản?

Người Mỹ tỏ vẻ ủng hộ, hỗ trợ cho bọn cò mồi Cộng sản này. Chắc chắn người Mỹ phải biết chúng là Cộng sản và hoạt động cho Cộng sản. Nhưng tại sao người Mỹ lại để yên cho chúng hoạt đô.ng? Tại sao người Mỹ tỏ vẻ lơ là với công cuộc chống Cô.ng? Tại sao lại chỉ có những tố chức chống Cộng “ma”, kháng chiến “ma”, chính phủ “ma” để cho Cộng sản yên tâm rằng hải ngoại không có bất cứ hoạt động chống Cộng sản hữu hiệu nào? Nếu tìm hiểu sâu xa, ta thấy rằng một vài cá nhân hay tổ chức, thân cộng hay chống Cộng, dù có vỗ ngực xưng danh cũng chẳng làm nên trò trống gì. Chống Cộng và tiêu diệt Cộng sản là một vấn đề chiến lược quốc gia và siêu quốc gia, quân sự và siêu quân sự. Hầu hết các chiến lược gia trên thế giới đều không nghĩ ra hay đoán ra cái thế chiến lược bí hiểm này!

* * *

13. Sửa soạn thành lập chế độ “Phật Giáo Công An Trị” để thay thế đảng Cộng sản.

Một phương án khác là sửa soạn cho GHPGVNTN thay thế đảng Cộng sản và dùng lý thuyết Phật giáo thay thế lý thuyết Cộng sản. Kế hoạch này sẽ cứu sống nhân sự Cộng sản. Nếu tồn tại, những nhân sự Cộng sản này sẽ hoạt động đánh phá các chính quyền quốc gia cho đến khi cướp lại được chính quyền. Trong trường hợp người Mỹ ủng hộ GHPGVNTN làm đối lập chính trị với Cộng sản theo kiểu dân chủ đa nguyên trong diễn biến hòa bình, thì GHPGVNTN và nhân sự lãnh đạo Cộng sản vẫn nắm chính quyền, chỉ thay thế cái tên Cộng sản.

GHPGVNTN vẫn gắn bó với Cộng sản như một tổ chức ngoại vi hàng đầu từ mấy chục năm qua, thì làm sao mà người Mỹ hay người ngoài có thể tin? Lại còn cái tên “quốc doanh” do nhân dân Việt đặt tên từ năm 1975, thì làm sao xóa bỏ?

Từ năm 1992, Tăng Thống quốc doanh Thích Huyền Quang và tổng bí thư GHPGVNTN Thích Quảng Độ ký tên và Cục Phản Gián gửi nhiều bản điện thư tranh đấu ra hải ngoa.i. Tiền gởi hàng chục ngàn trang giấy điện thư đi khắp báo chí, đài phát thanh trên thế giới từ năm 1990, có thể đã tốn hàng triệu đôla. Ta có thể hiểu ngay là chỉ có Tổng Cục Phản Gián mới có thể đài thọ chiến dịch “điện thư” tranh đấu cuội này.

Trong khi đó thì Huyền Quang vẫn nói rằng bị “quản chế” tại chùa, với công an vây bọc 3 vòng trong ngoài! Hỏi ra thì “ngài” Tăng thống quốc doanh Thích Huyền Quang của GHPGVNTN làm Ủy viên Chủ tịch, Chủ tịch đoàn Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc kiêm đại biểu Quốc Hội Cộng sản, kiêm Ủy viên Trung Ương Đảng… vẫn ở trong chùa Hội Phước lộng lẫy nguy nga nhất tỉnh Quảng Ngãi. “Ngài” Tăng Thống quốc doanh Thích Huyền Quang được cả một đại đội công an bảo vệ rất kỹ càng, vòng trong vòng ngoài, đi đâu có xe ô tô đưa đón, chứ không có bao vây gì ráo!

Sau loạt bài Hoa Sen Đỏ lột trần mặt nạ sư quốc doanh, Thích Huyền Quang từ bỏ Tăng Thống mà dùng chữ xử lý thường vụ Viện Tăng Thống (ma). Danh từ Tăng thống cũng khó dịch sang tiếng Anh trong các bản văn phát ra hải ngoa.i. Nếu dịch là Monk President thì nghe nó kệch cỡm, đầy vẻ cao ngạo, ngu xuẩn. Làm sư thì làm sư, chứ sao lại là “Tổng Thống Sư”? Người nghe có thể mỉa mai là “Monkey President”! Huyền Quang cũng đóng kịch bị quản chế ở chùa khác. Thật ra thì mỗi khi có khách nước ngoài đến thăm, như trường hợp Phó Tham Vụ tòa đại sứ Mỹ David Young đến phỏng vấn đầu tháng 12/1999, thì Huyền Quang tạm ra ngoài ở một cái chùa nhỏ hơn với công an bảo vệ, để tiện tiếp khách.

Trong bản kiến nghị 9 điểm đề ngày 25/6/1992, Thích Huyền Quang đã vong bản phản bội tổ tiên Hồng Lạc tới mức khoe rằng 80% dân chúng cả nước hay là 56 triệu người (1992) kể cả đàn bà và trẻ con mới đẻ đều là phật tử, con Phật, ngụ ý gần hết cả nước Việt Nam là “con dân” của GHPGVNTN. Thích Huyền Quang cũng vong bản khi khoe rằng GHPGVNTN của y có công “mở nước, dựng nước” trong hai ngàn năm qua! Năm 1997, Thích Giác Lượng còn khoe rằng 90% dân chúng Việt Nam (72 triệu người) là Phật tử!

Phải chăng Thích Huyền Quang và tập thể tăng ni GHPGVNTN đã vong bản tới mức quên rằng dân tộc Việt Nam là con Hồng, cháu Lạc và tổ tiên người Việt từ đời Hồng Bàng đã mở nước, dựng nước từ 5 ngàn năm trước? GHPGVNTN mới thành lập tại chùa Xá Lợi ngày 1/1/1964, mà bọn tăng ni Cộng sản dám vong bản hỗn láo với tổ tiên rằng chúng đã mở nước dựng nước từ hai ngàn năm trước! Chúng nhập nhằng nói rằng chúng “là” Phật giáo trong khi chúng chỉ là một giáo hội “giả” Phật giáo với cán bộ Cộng sản giả làm tăng ni!

Huyền Quang và Quảng Độ cùng rêu rao là Nhà Nước đã giải tán GHPGVNTN và bắt buộc phải cải tạo thành Giáo hội Nhà nước tức là giáo hội quốc doanh. Thật ra thì GHPGVNTN vẫn nguyên vẹn là một công cụ ngoại vi của Cộng sản, với quy chế họp đại hội 5 năm 1 lần ngang bằng với đảng Cộng sản và Mặt Trận Tố Quốc, không bao giờ thay đổi.

Năm 1995, khi Hoa Kỳ công bố thiết lập bang giao với Hà Nội, bọn sư quốc doanh GHPGVNTN Ấn Quang và hải ngoại thấy Cộng sản có vẻ tồn tại vĩnh viễn, chắc chắn hơn thời điểm năm 1991 và 1992. GHPGVNTN hải ngoại tại Hoa Kỳ thấy không cần phải chia đôi, cách ly với nửa bên trong nước và chúng gọi là “giáo hội quốc doanh”. Chúng liền tính làm một màn “thống nhất” hai giáo hội trong và ngoài nước làm một như cũ. GHPGVNTN hải ngoại tại Hoa Kỳ đã họp trong 2 ngày 16 và 17/9/1995 tại chùa Việt Nam do Thích Mãn Giác làm chủ chùa, Los Angeles, California để thống nhất 5 giáo hội Phật giáo để thành lập Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoa.i.

Trong Tuyên Ngôn Chung có câu: 3. Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại tuyệt đối không kỳ thị đối với tăng ni, phật tử nào. Giáo hội luôn luôn thân ái, đoàn kết với tất cả tăng ni, phật tử như nước với sữa, như ánh sáng với không gian, cùng nhau chung góp tài lực xây dựng và phát triển Phật giáo khắp nơi tại hải ngoại cũng như tại quê nhà.

Và thư gởi Chư Tôn Đức lãnh đạo Phật giáo Việt Nam quê nhà.

Chúng tôi “nguyên” là các thành viên trong Hội Đồng Viện Hóa Đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất tại Việt Nam, đã cùng nhau họp mặt thân mật vào các ngày 16 và 17 tháng 9, 1995, tại Los Angeles, California, Hoa Kỳ, xin kính lời về chấn an chư tôn đức.

Kính thưa Chư Tôn Đức,

Chúng tôi họp mặt nơi đây để cùng nhau nghiêm túc trao đổi các tin tức và suy nghĩ về hiện tình con đường đi tới của Phật Giáo Việt Nam…

Kính thưa Chư Tôn Đức,

Để có được một nền Phật Giáo Việt Nam vững mạnh thì con đường đi tới chỉ có thể là con đường hợp nhất cùng nhau xây dựng một Giáo hội thực sự của Phật giáo…

Nay kính

Hòa Thượng Thích Tâm Châu, Hòa Thượng Thích Huyền Vi, Hòa Thượng Thích Mãn Giác, Hòa Thượng Thích Thuyền Ấn, Hòa Thượng Thích Hộ Giác…

Thế là sau 3 năm phân biệt rằng giáo hội PGVNTN trong nước là quốc doanh, còn GHPGVNTN hải ngoại không phải là quốc doanh, đã được chấm dứt bằng sự hợp nhất, liên kết trong ngoài trở lại như cũ. Các Hòa thượng cũng tự xác nhận rằng mình “nguyên” cựu thành viên trong hội đồng Viện Hóa Đạo trước 1975, hay là trước khi sang Mỹ để trà trộn với người tị nạn Cộng sản và tiếp tục hoạt động quốc doanh.

Trong tất cả mọi tuyên ngôn, tuyên cáo, thông bạch, kiến nghị, tâm thư của tăng ni GHPGVNTN từ năm 1992 đến 1999…, “không bao giờ” có lập trường chống Cộng hoặc kể lể tội ác Cộng sản.

* * *

14. Thành lập Phong Trào, Mặt Trận, Mạng Lưới cò mồi.

Một phương án khác nữa là thành lập rất nhiều loại Mặt Trận, Liên Minh, Phong Trào, Mạng lưới Nhân Quyền, Kháng Chiến Phục Quốc ma, chính phủ (Việt Nam Tự Do) ma, Liên Quân Kháng Chiến Đông Dương ma, hoàn toàn hữu danh vô thực, không có lực lượng cụ thể. Nhưng loại tổ chức ma này có dụng ý “cò mồi” để gom những người có thực tâm kháng chiến, chống Cộng, những người có tâm huyết vì nước vì dân, kể cả những người ham danh lợi, vào trong vòng kiềm tỏa, kiểm soát và chi phối của chúng.

Về phương diện này, Cộng sản đã thành công một phần nào trong thời gian đầu. Sau này, những danh từ “kháng chiến chống Cộng”, “phục quốc”, “chính phủ ma quốc gia lưu vong” đã trở thành đồng nghĩa với kháng chiến phở bò, phở tái, Mafia, giết người, ăn cướp, bịp bợm, lừa gạt, buôn lậu, buôn bán súng lậu, buôn bán ma túy và băng đảng, ám sát, khủng bố… Những tên cầm đầu, giật dây các tổ chức chính trị, kháng chiến, quốc doanh này đều là cán bộ quốc doanh hoạt động cò mồi cho Cộng sản!

Với chiêu bài kháng chiến và lợi dụng tinh thần hăng say chống Cộng của đồng bào hải ngoại vào những năm đầu thập niên 1980s, bọn kháng chiến ma đã thu được mấy chục triệu đôla của đồng bào hải ngoa.i. Với số “vốn” này, bọn kháng chiến ma đã mau chóng trở thành tổ chức Mafia khổng lồ như đã nêu trên.Những phương án khác do Cục Phản Gián thi hành là tung ra hải ngoại bằng điện thư những bản văn gọi là phê đảng sai lầm, đòi Đảng phải thay đổi, phải cởi mở, phải đổi mới, dân chủ… và ký tên các cán bộ Cộng sản cấp cao, trung kiên và hưu trí như Nguyễn Hộ, Trần Độ, Hoàng Minh Chính, Hà Sĩ Phu, Tiêu Dao Bảo Cự, Bảy Liếm, Lữ Phương, Hoàng Tiến, Hoàng Hữu Nhân, Nguyễn Thanh Giang, Phan Đình Diệu… Lý lịch bọn cán bộ này và ban lãnh đạo GHPGVNTN Ấn Quang đều là cấp cao trong ngành công an, phản gián.Một điều rõ rệt là các bản văn dài đặc đã được gởi bằng điện thư (fax) ra hải ngoại rất tốn tiền, có thể đã đến hàng triệu đôla trong thời gian từ 1990 đến 1998. Người tù hay đảng viên Cộng sản nào mà được phép và có tiền gởi bằng điện thư nhiều như vậy? Cũng phải ghi nhận là báo Người Việt ở quận Cam, California, do Đỗ ngọc Yến làm chủ, đã luôn luôn đăng tải đầu tiên những bản văn cò mồi bịp bợm của Cộng sản từ trong nước gởi ra bằng điện thư, không thiếu một chữ hay một dấu chấm, phẩy. Các báo Thế Kỷ 21 và Văn Hóa cũng cùng một luận điệu với báo Người Viê.t.Việt Báo Kinh Tế của Trần Dạ Từ và Nhã Ca thì đặc biệt đăng tải những bản văn của tăng ni quốc doanh Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ, Thích Tuệ Sỹ và những bài viết bịa đặt do Phòng Thông Tin Phật Giáo của Võ văn Ái ở Paris tung ra.Đài phát thanh VNCR do Lê Đình Điểu làm chủ ở quận Cam và đài Á Châu Tự Do do Nguyễn Ngọc Bích làm giám đốc phần Việt ngữ với những phóng viên “quen thuộc” như Ngô Vương Toại, Nguyễn Khanh, Đinh Quang Anh Thái, phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc tế của Võ văn Ái tại Ba Lê đã tích cực đến mức trung thành là luôn luôn phỏng vấn và phát thanh những bài viết, bài nói do các cán bộ Cộng sản và tăng ni quốc doanh GHPGVNTN Ấn Quang từ trong nước đưa ra. (Lê Đình Điểu đã chết vì ung thư năm 1999.)

http://www.chinhnghia.com/conduongdao5.htm

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: